Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 1 Soi Ếch

Truyện Ma Tâm Linh Cải Táng Tác Giả Trường Lê [kenhsachnoi.com]
Truyện Ma Tâm Linh Cải Táng Tác Giả Trường Lê [kenhsachnoi.com]

Thầy Tàu Ly Kỳ Truyện – Quyển 6

– CẢI TÁNG –

NGHE ĐỌC TRUYỆN CẢI TÁNG TẠI ĐÂY


Chap 1 : Soi Ếch…

“ Ộp….Ộp….Ộp “

“ Vo…ve….ooo….vo….ve…”

Tiếng ếch kêu trên bờ ruộng, tiếng côn trùng rả rích vang lên theo nhịp rồi chợt im bặt khi ánh đèn pin lóe sáng cùng với đó là những bước chân lội bùn lõm bõm.

“ Roạt “

“ Sụp “

“ Bọp….bọp…”

“ Ộp…ộp….ộp “

– Đây rồi, bắt được mày rồi nhé….Con thứ 2.

Bỏ con ếch vừa bắt được vào cái giỏ đeo bên hông, Thuận tiếp tục soi đèn pin về phía trước. Đây là công việc của Thuận vào mỗi đêm, ban ngày Thuận là công nhân ở nhà máy gạch. Gia cảnh nghèo khó phải tự thân vận động, bố mẹ mất sớm, Thuận ở với bà ngoại, một mình bà ngoại tần tảo nuôi Thuận khôn lớn, đến năm Thuận 16 tuổi thì bà ngoại tuổi già, sức yếu cũng qua đời…Đã 7 năm trôi qua kể từ ngày bà ngoại mất, Thuận sống một mình trong ngôi nhà tranh vách đất, mái lợp lá cọ nằm ở cuối thôn Phượng Bãi, xã Phụng Châu thuộc huyện Chương Mỹ. Thôn nghèo, bà con trong thôn phải chạy vạy vất vả kiếm từng bữa ăn, bản thân Thuận cũng không nằm ngoài quy luật đó, thậm chí còn khó khăn hơn khi từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, không cha, không mẹ.

Ơn giời, mặc dù số phận hẩm hiu nhưng bù lại Thuận được trời thương ban cho sức vóc khỏe mạnh, bản tính Thuận chịu thương, chịu khó, không ngại vất vả….Thế nên ban ngày làm việc quần quật tại nhà máy gạch, người khác về nhà ngả lưng chắc sẽ ngủ 1 mạch tới sáng nhưng lúc mọi người ngủ thì Thuận hông đeo giỏ, đầu đội đèn pin ra đồng soi ếch. Vào mùa hè sau những cơn mưa lớn, ếch đến kỳ sinh sản, có những đêm Thuận bắt được cả vài ký, công việc soi ếch phần nào giúp Thuận có thêm đồng ra, đồng vào trang trải cuộc sống. Những lúc như vậy Thuận cũng đỡ vất vả hơn…..Thế nhưng đó là câu chuyện của những tháng về trước, thời điểm mưa nhiều, đêm đến tiếng ếch râm ran huyên náo cả khoảng đồng mênh mông trong đêm khuya thanh vắng. Còn giờ tiết trời đã chuẩn bị vào thu, mọi thứ hanh khô, việc bắt ếch cũng trở nên khó khăn hơn……Mò mẫm từ 10h tối, đến bây giờ đã là gần 12h đêm mà con ếch vừa rồi Thuận bắt mới là con thứ 2.

Đặt mông ngồi luôn xuống bờ đất ven ruộng, Thuận chép miệng :

– Xem ra phải tìm công việc khác để làm thêm thôi. Thức khuya thức hôm như này không bõ.

“ Lõm…bõm….bõm “

Thuận quay sang nhìn khi thấy có ánh đèn pin đang soi về phía mình, cùng với đó là tiếng lội bùn đi tới từ thửa ruộng bên cạnh.

– Sao rồi, bắt được nhiều chưa ? – Hào, một đồng bạn của Thuận cất tiếng hỏi.

Thuận thở dài đáp :

– Hai con, hết mùa mưa ếch nó trốn đi đâu hết cả. Ông thì sao ?

Hào nhúng tay xuống vũng nước rửa rửa, gột gột, đoạn trả lời câu hỏi của Thuận :

– Thế là ông hơn tôi hẳn 1 con rồi, cũng đúng thôi, đẻ xong là chúng nó chui vào hang trốn cho đỡ phải nuôi con mà….Hề hề hề…

Câu nói mang tính bông đùa nhưng nói xong Hào mới nhận ra mình lỡ mồm vì hoàn cảnh của Thuận. Hào vội chữa :

– Ấy chết, xin lỗi ông nhé, tôi chỉ nói đùa thôi….Không có ý gì đâu, đừng để bụng.

Thuận khẽ cười :

– Có gì đâu, tôi biết ông đùa mà…..Nhưng mà này, đành rằng mùa này khó bắt ếch vậy tại sao tôi thấy thằng Nhút nó vẫn bắt được nhiều lắm. Sáng qua ra chợ thấy nó đổ cái giỏ ra phải nửa chậu…

Hào nhíu mày :

– Nhút ? Nhút nào nhỉ ?

Thuận tiếp :

– Thằng Nhút cháu ông Nhẻm nhà ở đầu con mương đoạn đi qua cầu sang bên nghĩa địa ấy.

Hào tặc lưỡi :

– À, thằng “ Cò Đen”, thằng ranh con đấy cũng giỏi lần mò…..Nói cháu ông Nhẻm thì biết tại toàn gọi nó là thằng “Cò Đen “ chứ nào biết nó tên là Nhút. Tôi biết chỗ nó bắt ếch đấy, chỉ sợ ông có dám đến đó hay không thôi….

Thuận hỏi :

– Chỗ nào vậy ? Trước tôi cũng thấy nó ra đồng soi ếch như mình thôi mà….Còn chỗ nào khác à ?

Hào cười :

– Còn, cái chỗ mà nãy ông nhắc đến đó….

Thuận tặc lưỡi :

– Biết chỗ nào thì nói luôn đi, cứ úp úp mở mở….Mà sao biết chỗ đó ông lại không đi bắt, mò mẫm ra đồng làm gì quá nửa đêm mới được 1 con ?

Hào thở hắt ra :

– Ngoài nghĩa địa bên kia con mương, ông có dám ra đó không ? Thằng “Cò đen” nó bắt ếch ở đó đó. Thấy bảo ếch ở đấy nhiều mà con nào con nấy béo múp, nghĩ cũng phải thôi, từ trước tới giờ dân mình có ai mò ra đó đâu mà chẳng nhiều…..Ấy thế mà thằng nhõi con ấy nó cứ 1 mình 1 đuốc đi soi cả đêm. Mà nó không bán ếch ở trong thôn đâu, nó toàn đem lên trên chợ huyện bán thôi.

Thuận ngạc nhiên :

– Sao lại thế ?

Hào cười cười :

– Thì trong thôn này biết nó bắt ếch ở nghĩa địa lắm người sợ không dám ăn…..Nhìn con ếch nó to quá, béo quá, da lại thâm thâm, thấy bảo nó bắt được cả con ếch cụ trên lưng còn nổi mụn cứng như vảy sừng. Dân thôn kêu nó thả đi mà nó không thả, nó đem lên chợ huyện bán vừa được giá lại đắt hơn tôm tươi. Lắm người trên huyện còn đặt tiền trước chỉ chờ nó có hàng là lấy.

Thuận chép miệng :

– Chậc, ra là bắt ở nghĩa địa….Quả thật tôi chưa từng nghĩ ra đó soi ếch bao giờ. Cơ mà sao phải sợ, ếch đâu mà chả là ếch…..Ngoài đó không ai bắt, ếch to béo, có ếch cụ cũng là bình thường.

Hào bĩu môi :

– Thôi đi ông tướng, xưa nay dân thôn mình rất tín, mọi người bảo nghĩa địa là nơi chôn cất người chết, là chốn linh thiêng, không phải chỗ đến gây náo loạn. Mà thằng nhõi đó cũng sắp bị các cụ trong thôn cấm ra nghĩa địa rồi.

Thuận hỏi :

– Sao lại cấm ? Mọi người sợ thì kệ mọi người, còn nó đi bắt ếch ảnh hưởng gì đâu mà cấm nó ?

Hào tiếp :

– Đành là thế, nhưng hôm kia nhà ông Tú ra thăm mộ vợ ông ấy thì thấy trên mộ có nguyên 1 dấu bàn chân người, quanh khu đó cũng có mấy ngôi mộ in dấu tay, dấu chân toàn bùn đất trên lớp vôi trắng. Đoán là do thằng “Cò đen” nên ông Tú mới nói với trưởng thôn. Mấy nhà có mộ bị bẩn họ tìm đến nhà ông Nhẻm đòi hỏi tội thằng “Cò đen”. Trưởng thôn phải bảo ông Nhẻm cấm thằng “Cò đen” không được ra nghĩa địa bắt ếch nữa. Cấm thế nhưng đêm nó mò đi thì bố ai cản được…..Có khi giờ này nó vẫn lang thang bên ngoài nghĩa địa cũng nên….

Hào cứ nói còn Thuận thì ngồi ngây ra đăm chiêu suy nghĩ, Hào huých huých tay hỏi :

– Này….sao đấy ? Đừng nói với tôi ông tính ra nghĩa địa bắt ếch nhé…..Tôi là tôi không đi đâu đấy ?

Thuận quay sang hỏi Hào :

– Mà ếch đem lên huyện bán được giá hơn thật hả ?

Hào gật gật đầu :

– Ừ thì được giá, nghe đâu có người còn trả gấp đôi giá bình thường…..Bộ tính ra nghĩa địa thật à ?

Thuận đáp :

– Ừ, ban ngày làm việc ở nhà máy gạch, ban đêm tôi chỉ biết làm mỗi công việc này kiếm thêm chút đỉnh. Mấy hôm nay coi như công cốc, tôi cần tiền ông ạ. Ra đó chú ý không làm bẩn mộ nhà người ta là được.

Nhìn lên bầu trời đêm, Thuận đoán bây giờ chắc mới chỉ qua 12h, từ đây ra tới nghĩa địa mất tầm 20 phút, nếu đúng như lời Hào kể là nghĩa địa có nhiều ếch to thì chỉ cần soi đến sáng chắc cũng phải được 1 mớ. Rửa vội chân tay, Thuận đứng dậy nói :

– Cứ lò mò ở đây đến sáng cũng chẳng ăn thua……Tôi ra nghĩa địa đây, ông không đi thì tôi đi một mình. Thế nhé…

Chẳng để Hào kịp nói gì, Thuận vội vã bước phăm phăm trên đường bờ ruộng. Đúng như Thuận suy đoán, bấy giờ mới là 12 rưỡi đêm. Chàng trai trẻ hông đeo giỏ, đi chân trần một mình soi đèn pin thẳng hướng tiến ra khu vực nghĩa địa thôn Phượng Bãi.

Cái giỏ khẽ động đậy, 2 con ếch bên trong giỏ bất chợt nhảy lên và cất tiếng kêu ồm ộp khi Thuận dừng bước, phía trước mặt, dưới ánh đèn pin thấp thoáng hiện ra những ngôi mộ của bà con dân thôn được chôn cất ở đây sau khi qua đời. Câu chuyện mà Hào kể là thật, khác với khu vực đồng lúa, ở đây tiếng ếch kêu vang như tiếng nhạc theo nhịp, theo phách, những tiếng “ộp…ộp” giòn tan trong đêm khuya ở nơi hoang vắng khiến 1 người soi ếch như Thuận cảm thấy sung sướng, hân hoan.

Thuận mừng rỡ nói :

– Đúng là đây rồi……Kêu to như này thì toàn ếch cụ, đợi đó, tao sẽ bắt hết chúng mày…..Khì khì….

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 1 Average: 5]
Dark mode