Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 24 Phúc – Họa Song Hành

Truyện Ma Tâm Linh Cải Táng Tác Giả Trường Lê [kenhsachnoi.com]
Truyện Ma Tâm Linh Cải Táng Tác Giả Trường Lê [kenhsachnoi.com]

Thầy Tàu Ly Kỳ Truyện – Quyển 6

– CẢI TÁNG –

NGHE ĐỌC TRUYỆN CẢI TÁNG TẠI ĐÂY


Chap 24 : “Phúc – Họa “ Song Hành.

Nhìn con ếch với lớp da màu đen khác thường ngồi trên bụng thằng Nhút ai cũng kinh hãi, nhất là khi con ếch vừa nhảy ra từ miệng 1 cái xác đã chết cứng được 2 ngày.

Nhưng đó vẫn chưa phải điều kinh dị nhất, sau khi con ếch thoát ra khỏi thi thể thằng Nhút thì lúc này từ bên trong miệng thằng Nhút đang chảy ra thứ nước đen kịt, hôi thối không thể chịu nổi.

“ ỘP “

Con ếch nhảy 1 phát xuống thẳng cái huyệt nhà bà Vân, mấy người đứng bên trên nhìn xuống thì thấy nó chui vào cái lỗ nứt khi nãy chân Thuận bị sụt lún, không còn nhìn thấy tăm hơi nó đâu nữa.

Nếu đây không phải lúc trời sáng chắc mọi người cũng giống như chiều tối hôm qua sợ hãi mà bỏ chạy hết…..Ông Tảo vẫn còn rùng mình :

– Sao….sao con ếch lại…chui vào người nó được chứ ? Có…có khi…nào là do thằng….Nhút hay ra đây bắt ếch….Chết rồi….bị ếch nó trả thù không ?

Ông Nhành, người khi nãy đi lấy nước để lau rửa thi thể cho thằng Nhút đáp :

– Ông thôi đi, cái gì cũng suy diễn được…..Toàn làm mọi người thêm sợ.

Ông Tảo cự lại :

– Thế ông giải thích làm sao tối qua dùng đủ mọi cách cũng không thể nhấc được xác thằng Nhút lên ? Đến hôm nay 1 mình thằng Thuận lại làm được….Rồi cả con ếch đen khi nãy nữa…..Nhìn con ếch ấy có giống ếch thường không ?

Ông Nhành nói :

– Có mà các ông hôm qua thần hồn nát thần tính, dừa việc cho nhau nên mới không kéo xác nó lên…..Chứ tôi nghe đã thấy điêu rồi, một thằng nhóc 15-16 tuổi, gầy gò, người như con cò hương mà mấy ông kéo không lên được…Còn con ếch nó thấy có chỗ chui thì nó chui vào thôi….

Nghe ông Nhành cãi ngang, ông Tảo lại càng điên tiết :

– Ông thì biết cái đếch gì, hôm qua ông có mặt ở đây đâu ? Cứ cho là tôi nói điêu đi, thế những người khác điêu hết à ? Tôi lại đi bịa chuyện để mà lừa mọi người…..Đây, tối qua bác trưởng thôn cũng chứng kiến đấy….Bác Kha, bác nói gì đi chứ ?

Ông Kha vẫn cặm cụi lau người cho thằng Nhút…..Vừa lau mà tay ông Kha vừa run bần bật, con ếch khi nãy nhảy ra thiếu điều dọa ông Kha sợ đến đứng tim…..Thấy mọi người cãi nhau, ông Kha nói :

– Chuyện không kéo được xác thằng Nhút lên tối ngày hôm qua là đúng đấy…..Còn tại sao thằng Thuận lại lật được xác thằng Nhút thì tôi cũng chịu, không giải thích được…..Có khi là do nhà Nhẻm cũng chết nên thằng Nhút mới được tha….

Ông Nhành hỏi :

– Ý bác trưởng thôn là thằng Nhút chết vì ra đây bắt ếch, làm động mồ, động mả nên bị quở chết…..Nhưng 1 mình nó chết chưa đủ thành ra phải bắt cả bố nó theo, bắt chết cả nhà mới cho đưa xác lên phải không ?

Ông Kha ậm ờ :

– Ừ thì….cũng có thể hiểu là như vậy…..

Ông Tảo nói :

– Đấy, cái nhà lão Nhành này xưa nay chuyên báng bổ…..Cứ không tin đi có ngày nó vận vào người, khi ấy hối không kịp.

Thấy ông Tảo rủa mình, ông Nhành trợn mắt, chỉ tay chửi bới :

– Á à, thằng Tảo….Mày trù ẻo ai đấy hả ? Đánh chết cha mày giờ ?

Ông Tảo cũng chẳng chịu kém, chỉ tay về phía sau nghĩa địa, ông Tảo mặt đỏ tía tai chửi lại :

– Ông thách cả họ mày đấy, mày muốn đánh bố tao thì mày phải chết xong xuống dưới đó mới đánh được nhé…..Bố tao chôn ở kia kìa, mày có giỏi mày đào lên mà đánh…..

Hai người cãi nhau, hai người còn lại phải can ngăn……Ông Kha đứng dậy quát lớn :

– THÔI, CHO TÔI XIN…..CÓ THỜI GIAN CÃI NHAU THÌ CHI BẰNG GIÚP TÔI MỘT TAY ĐƯA THẰNG NHÚT VỀ NHÀ VỚI BỐ NÓ. LÀNG NÀY CÒN CHƯA ĐỦ KHỔ, CHƯA ĐỦ RỐI RẮM HAY SAO MÀ CÒN G Y CHUYỆN. NGƯỜI CHẾT CÒN NẰM Đ Y MÀ NGƯỜI SỐNG THÌ LẠI CỨ RỦA XẢ, ĐÁNH CHỬI NHAU…

Ông Kha mệt mỏi buông thõng cả 2 tay, nói xong ông Kha thở dài, lắc đầu ngao ngán……Hai người kia thôi cãi nhau, ông Kha lau sạch cho thằng Nhút xong thì họ lấy chiếu quấn xác thằng Nhút lại. Khiêng thằng Nhút ra khỏi nghĩa địa, đi qua bên kia cây cầu, đặt xác thằng Nhút vào trong xe bò rồi đưa về nhà.

Sau khi thông báo và xin ý kiến các cụ trong thôn và được các cụ đồng ý trích 1 phần tiền dành cho việc tu sửa lại ngôi đình để làm đám ma cho bố con ông Nhẻm, người trong thôn Phượng Bãi đều thống nhất sẽ chôn bố con ông Nhẻm ngay trong ngày hôm nay vì thi thể thằng Nhút đã chết 2 ngày và đang bốc mùi rất nặng. Ngoài ra việc đào huyệt chôn cất sẽ chôn ngay trong khoảng đất nhà ông Nhẻm, không chôn ngoài nghĩa địa vì hiện tại chả ai dám cả gan ra ngoài đó để đào huyệt. Nhờ có ông Kha mà việc lo ma chay cho bố con ông Nhẻm mới được thuận lợi…..Thuận cũng ở lại nhà ông Nhẻm cùng mọi người lo liệu, chuẩn bị cho việc đào huyệt, chôn cất người đã mất dù trong lòng Thuận đang rất lo lắng về chính bản thân mình…..Nếu như thằng Nhút chết vì dám ra nghĩa địa bắt ếch thì người chết tiếp theo chính là Thuận….Y như những gì thầy Xạ phán….

“ Ngôi mộ đó có quỷ ngự, nếu không nhanh chóng tìm cách hóa giải, người chết tiếp theo sau thằng nhóc ấy sẽ là cậu. “

– Thuận….Thuận ơi, sao thế ? – Thấy Thuận đứng im như người mất hồn, 1 cô trong thôn khẽ gọi hỏi.

Thuận giật mình đáp :

– Dạ…cháu…cháu không sao…

– Thế à, uống nước đi cháu….Nhìn sắc mặt cháu không được tốt…Mệt thì cứ nghỉ, thay phiên nhau mà đào. – Cô Tình rót nước cho Thuận đoạn nói.

Thuận cầm cốc nước mà đầu óc cứ nghĩ đi đâu, Thuận nghĩ đến cả Hào đang nằm ốm ở nhà…..Thuận lẩm bẩm :

– Không được, nếu mình không làm gì thì e là hại cả thằng Hào….Mình phải sang bên đó….

Thuận đặt cái xẻng xuống rồi chạy vội về nhà…….Lúc này mới là 11h trưa….

[……..]

Cùng thời điểm ấy, trên huyện, tại nhà Chín béo……Đã gần trưa nhưng Chín thấy chồng mình vẫn còn ngủ li bì. Có phần lo lắng muốn tìm thầy Lương để hỏi nhưng từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy thầy ra khỏi phòng. Sáng hôm nay Chín có làm đồ ăn sáng và lên mời thầy xuống nhưng thầy Lương nói không ăn và sẽ ra khỏi phòng khi cần thiết. Bởi vậy mà Chín từ sớm đến giờ nóng ruột cứ đi đi lại lại trước cửa căn phòng mà thầy Lương đang ở.

“ Cạch “

Nghe thấy tiếng mở cửa, Chín mừng rỡ đứng đón ngay bên ngoài…..Vừa nhìn thấy thầy Lương, Chín đã vội vàng :

– Thầy đây rồi…..Con đợi thầy mãi…..Thầy ơi, sao chồng con cứ ngủ suốt thế hả thầy ?

Thầy Lương thở hắt ra khẽ trả lời :

– Ta đã bảo đừng có lo rồi mà….Nhà chị chẳng chịu nghe gì cả….Chồng chị ngủ lâu như vậy là bởi đêm hôm qua ta mới thu hồn, gọi phách về cho chồng chị được đầy đủ. Cần phải có thời gian để ổn định lại…..Dục tốc bất đạt, vào lúc 12h trưa nay, ta sẽ giúp chồng chị trục vong. Trục được vong này ra khỏi người, chồng chị ắt tỉnh lại khỏe mạnh.

Chín nghe thầy Lương giải thích mà nhẹ cả lòng, Chín hỏi :

– Việc trục vong có cần chuẩn bị gì không ạ ? Thầy cứ nói, cần gì con lập tức đi mua ngay…

Thầy Lương lắc đầu :

– Không cần, từ sáng giờ ta chuẩn bị xong hết cả rồi…..Đợi đến giữa trưa thôi, có điều hơi đói, nếu có gì ăn bỏ bụng trước thì tốt.

Chín cười rạng rỡ :

– Cái này thì quá đơn giản, cơm nước con chuẩn bị tươm tất cả rồi…..Chỉ đợi thầy xuống ăn thôi ạ….Mà thầy ơi, lúc thầy trục vong con có được vào xem không hả thầy ?

Thầy Lương đáp :

– Tất nhiên là được, nhà chị phải vào để cùng ta nói chuyện với vong đó…..Vì sau khi ta đi, nhà chị còn phải gắn bó với vong tà này cho đến khi hoàn thành xong lời hứa hẹn….Phải nhớ kỹ điều này, thất hứa với người sống còn có thể châm chước mà bỏ qua…..Nhưng một khi đã hứa hẹn với người chết, nhất định phải làm….Tất cả mọi chuyện trên đời này xảy ra đều có nguyên do của nó, trong họa có phúc, trong phúc cũng có họa. Biến họa thành an, biến dữ hóa lành đều phụ thuộc vào cái “Tâm” của mỗi người……Nhà chị nhớ lời này, sau còn lo công chuyện…

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode