Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 34 Nghi Ngờ

Chap 34 : Nghi Ngờ….

“ Lục sục….lạo xạo….”

“ Cạch…cạch…cạch “

Xuống đến nơi, Huy khẽ dừng lại, phía tay phải là hành lang đi ra tới phòng khách, phía trước nữa là mặt tiền, là nơi buôn bán, trao đổi vàng, bạc của cửa tiệm…..Thế nhưng tiếng động mà Huy nghe được lại phát ra ở hướng bên tay trái, hướng của nhà bếp, phòng ăn….Nghe như có ai đó đang sục sạo tìm kiếm thứ gì.

Huy lẩm bẩm :

– Ở dưới bếp ư ? Có khi nào dỗi chồng nên xuống bếp ăn cho bõ ghét không nhỉ ?

Thế nhưng Huy vừa dứt mồm thì không còn nghe thấy âm thanh gì nữa…..Vẫn cứ nghĩ là vợ đang ở dưới bếp, Huy đánh bạo bước xuống mặc dù bắt đầu cảm thấy có cái gì đó rờn rợn, lạnh sống lưng.

– Nhi ơi….Em ở dưới đó phải không ? – Bỏ ngay ý định dọa vợ, vừa đi Huy vừa gọi.

Thế nhưng dù đã xuống đến phòng bếp vẫn chẳng có ai đáp lại lời Huy cả……Phòng bếp tối om, im ắng không chút tiếng động. Bóng tối khiến cho Huy cảm thấy áp lực và khó thở, miệng vẫn gọi tên vợ :

– Nhi….em đừng dọa anh…..Cho anh xin lỗi….

“ Tách “

Với tay, Huy bật đèn phòng bếp, đèn bật sáng, Huy không thấy ai cả…..Nhìn về phía cái tủ lạnh thấy cánh cửa tủ vẫn chưa đóng kín. Huy bước tới đóng tủ lại, bên dưới sàn nhà vẫn còn vương vãi chút nước màu đỏ thẫm, có mùi tanh nhẹ…..Trong lúc Huy còn đang lúi húi nhìn xem đó là nước gì thì từ bên dưới gầm bàn ăn, có 1 bàn tay khẽ thò ra sau tấm khăn trải bàn phủ gần chạm nền nhà. Bàn tay hãy còn dính máu gần chạm vào cổ chân của Huy thì đột nhiên rụt lại 1 cách nhanh như điện xẹt bởi có thứ gì đó khiến cho nó sợ hãi thu tay lại.

Huy rùng mình, nổi da gà, lập tức Huy cảm thấy ngực tấp lên khó thở, bóng đèn bên dưới phòng bếp chẳng hiểu sao đột nhiên nhập nhoạng, chớp tắt…..Linh cảm bất an cộng thêm sự báo hiệu từ chính cơ thể mình khiến cho Huy biết phải nhanh chóng rời khỏi đây ngay. Huy chắc chắn có thứ gì đó nguy hiểm đang rình rập.

Cố gắng chạy thật nhanh ra khỏi phòng bếp, lúc Huy vừa chạy đi thì bóng đèn nơi phòng bếp cũng vụt tắt……Bên dưới gầm bàn có tiếng rên rỉ, gầm gừ, nghiến răng kèn kẹt phát ra…

“ Ngừ….gừ….hừ….hừ…..khốn….kiếp….ta…đói…quá……Vàng….ta muốn….thật…nhiều….vàng…..He..he…he…Két….kèn…kẹt…..”

Huy chạy trối chết lên trên tầng, thi thoảng quay đầu nhìn xem phía sau có thứ gì đuổi theo mình không…..Lên đến trên tầng 2 mà Huy còn ngoái đầu nhìn xuống bên dưới tầng 1. Mặt cắt không còn giọt máu, còn chưa kịp hoàn hồn sau khi chạy hộc tốc thì Huy đã hét toáng lên :

– Á……Á……Á……..Ma……Ma…..Ma….

Đồng thời ngồi thụp xuống ôm đầu bởi lúc quay lại, Huy thấy 1 cái bóng trắng đang đứng ngay trước cửa phòng 2 vợ chồng…

– Ma nào ? Anh bị điên à ? Tự nhiên hét ầm lên thế ? Không để cho ai ngủ phải không ?

Nghe thấy tiếng vợ, Huy ngó đầu đưa mắt nhìn lên thì đúng là vợ mình thật….Cái bóng trắng đó chính là Nhi mặc bộ váy ngủ màu trắng sữa. Lúc Huy chạy lên tầng cũng là lúc Nhi mở cửa phòng bước ra ngoài….

Hú hồn hú vía, Huy ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào hành lang, mặt tái mét :

– Em…em đấy à ? Hộc…hộc…hộc…..Anh…xin lỗi….Tại anh…tưởng….- Huy lắp bắp.

Nhi tiến lại gần, đoạn nói :

– Tưởng gì ? Anh vừa phải thôi, không sau này đi đâu cũng nhìn ra ma với quỷ….Đến vợ mình còn sợ thì anh ở được với ai ? Mà anh mò xuống tầng dưới làm gì vậy ?

Huy trả lời :

– Anh đi tìm em….Anh nghe thấy bên dưới nhà có tiếng động….Tưởng…tưởng em ở dưới đó lên anh đi xuống tìm…..Nhưng…mà…chẳng thấy ai cả…..Phòng bếp đột nhiên bóng đèn chớp chớp, nháy nháy…..Hình như….là có cái..gì đó ghê lắm…em ạ…

Nhi bụm miệng cười :

– Đồ thỏ đế, có cái bóng đèn bị chập thôi mà anh cũng sợ đến mức chạy bán sống, bán chết lên đây thế này á ? Bảo sao nhìn thấy vợ lại hét lên như thấy ma….Em có xuống dưới nhà đâu, em sang bên phòng mẹ cơ mà….

Hai vợ chồng đang nói chuyện thì từ phòng bên cạnh, bà Trang mở cửa đi ra….Thấy con gái với con rể đang ngồi ở hành lang cầu thang, bà Trang hỏi :

– Sao thế các con ? Mẹ vừa nghe thấy ai như tiếng thằng Huy hét lên phải không ?

Nhi đỡ chồng đứng dậy rồi cười đáp :

– Dạ vâng, anh ấy nhìn thấy con mặc đồ ngủ trắng tưởng là ma nên hét lên đấy mẹ ạ…..Làm mẹ phải ra cả đây..

Bà Trang cười :

– Không sao, mẹ cũng đã ngủ được đâu….Tức bố mày từ tối đến giờ…..Đấy, tụi mày về đây thì biết không lại bảo mẹ nói điêu, đổ thừa cho ông ấy….3 hôm nay cứ ở lì trong phòng chế tác bảo làm việc, mà không biết làm việc gì cả ngày lẫn đêm.

Huy ấp úng :

– Vậy…là bố không..ở trong phòng ạ ?

Nhi trả lời :

– Không, đáng lẽ vừa rồi là em ngủ với mẹ luôn đấy….Nhưng mẹ bảo anh đang sợ mà không có ai bên cạnh nên đuổi em về phòng. Chắc bố cũng ngủ rồi….Mà có khi tiếng động anh nghe thấy ban nãy là do bố cũng nên. Thôi đi ngủ đi, nửa đêm nửa hôm còn đứng đây nói chuyện nữa…..Mẹ về phòng đi ạ, tụi con cũng đi ngủ luôn đây.

Bà Trang gật đầu rồi quay về phòng của mình, Nhi kéo Huy đi vào trong phòng….Đoạn mè nheo :

– Cho chừa cái tội ăn nói linh tinh….Biết anh sợ thế em phải dọa cho vãi ra quần thì thôi…

Nhi nói mà Huy cứ đần mặt ra, Huy đang nghĩ đến lúc đi xuống phòng bếp…..Rõ ràng khi đặt chân xuống dưới tầng 1, Huy còn nghe rõ âm thanh sục sạo, nếu là bố vợ thì cả 2 phải chạm mặt nhau chứ ? Đằng này Huy chẳng thấy ai cả, nhà cũng đâu nuôi chó, nuôi mèo gì…..Càng nghĩ lại càng thấy khó hiểu, vừa rồi Huy hét to như thế cũng chẳng thấy ông Lâm đâu..

Đang thẫn thờ suy nghĩ, Huy bị Nhi véo tai, Nhi hỏi :

– Lại đang tưởng tượng vớ vẩn gì có phải không ?

Huy quay sang hỏi vợ :

– Em này, chiều tối lúc ăn cơm…..Mẹ có bảo bố trước giờ không ăn tiết canh phải không ?

Nhi gật đầu :

– Đúng rồi, bố mẹ em xưa nay chẳng ăn tiết canh với đồ sống như gỏi cá hay mấy cái đồ chưa nấu chín bao giờ….

Huy tiếp :

– Nhưng tối anh thấy bố ăn liền 1 lúc 2 bát tiết canh…Còn khen ngon rồi bảo mẹ từ mai phải mua tiết canh cho bố mà…

Nhi tặc lưỡi :

– Chậc, người có tuổi đôi khi đổi tính, đổi nết….Mẹ bảo mấy hôm nay bố cũng lao đầu vào công việc, ăn còn chẳng ăn…..Có khi lợn sạch nên bố ăn, mà cái đó thì sao ?

Sợ nói ra hai vợ chồng lại cãi nhau nên Huy lắc đầu, cười trừ :

– À không, không sao ? Anh hỏi vậy thôi……Mà…vợ này, sáng mai chúng ta về sớm nhé…

Nhi tỏ vẻ khó chịu nhưng vẫn đáp :

– Biết rồi, anh không phải nhắc…..

Nhi nằm xuống kéo chăn đắp quay lưng về phía chồng…..Ở cạnh vợ, Huy cũng không còn sợ nữa….Chui vào chăn ôm lấy Nhi từ phía sau, mặc cho Nhi làm mình làm mẩy đẩy Huy ra nhưng Huy vẫn cứ mặc kệ mà ôm chặt lấy…..Vợ chồng trẻ làm lành cũng dễ, cứ ôm qua, ôm lại, va chạm xác thịt với nhau một lúc là y rằng hết giận.

Nhi cứ thế cười khúc khích rồi đè ngửa Huy ra, cởi từng cái cúc áo, Nhi cúi xuống hôn từ cổ xuống đến ngực….Đoạn Nhi dừng lại, tay cầm sợi dây đeo cổ được tết bằng một loại dây gai khá thô ráp có cột 1 viên đá màu ánh tím nom thô kệch, quê mùa vô cùng.

Nhi hỏi :

– Lúc nào em cũng thấy anh đeo sợi dây này vậy ? Ngủ cũng chẳng bỏ ra….Không thấy vướng sao ?

Huy cười :

– Anh đeo nó từ nhỏ đến giờ, quen rồi…..Có thấy vướng gì đâu.

Nhi thở dài :

– Hừ, nhà em có bao nhiêu mẫu đẹp, lắm lúc bố mẹ cứ bảo đổi cho anh cái dây bằng vàng, thích mặt nào bố làm cho mặt đó….Anh chẳng chịu nghe…..Bố em còn bảo hay là anh khinh vàng nhà em đấy.

Huy đáp :

– Chết, anh nào có ý đó…..Sợi dây đeo cổ này là của sư thầy trụ trì chùa Ứng Thiên tặng riêng cho anh, từ nhỏ mẹ anh đã làm lễ gửi anh lên chùa, sư thầy quý mến anh nên tự tay đan sợi dây đeo cổ này cho anh. Vừa là bùa bình an, trừ ma, vừa là kỷ vật của sư thầy….Em đừng nghĩ thế oan cho anh…..

Nhi tủm tỉm :

– Biết rồi, kể mãi đến thuộc rồi đây này…..Hi hi hi, kệ đi vậy……Đang thích…..tiếp nhé….

Huy gật gật đầu, mặt đỏ ửng :

– Ừ….tiếp đi…..em….đang…..sướng mà dừng lại……

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode