Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 52 Duyên Gieo Duyên

Chap 52 : “ Duyên Gieo Duyên “

– Thí chủ đã tỉnh lại rồi. – Đại lão hòa thượng Quảng Tâm nhìn thầy Lương khẽ nói.

– Bạch…thầy…- Thầy Lương tính gượng người ngồi dậy nhưng đại hòa thượng Quảng Tâm nhẹ nhàng đặt tay lên ngực thầy Lương, đoạn mỉm cười :

– Đừng vội, thí chủ hãy cứ nằm nghỉ ngơi…..Không cần câu nệ, để ta thăm lại mạch cho thí chủ.

Trước khi bắt mạch, đại lão hòa thượng nói với Hữu Nhẫn :

– Hữu Nhẫn, con đi hâm lại nồi cháo rồi đem 1 bát tới đây cho vị thí chủ này dùng, nhớ lấy thêm nước uống.

Hữu Nhẫn vâng dạ, cúi đầu kính cẩn rồi rời khỏi căn buồng nhỏ…..Thăm mạch cho thầy Lương xong, đại lão hòa thượng khẽ hỏi :

– Thí chủ thấy trong người thế nào ?

Thầy Lương trả lời :

– Cảm tạ bạch thầy cứu giúp, tôi đã khỏe hơn rất nhiều…..Ơn này Lương tôi biết phải đền đáp thế nào đây ?

Đại lão hòa thượng nở 1 nụ cười nhân hậu :

– Thí chủ đã cứu được rất nhiều người trước đây…..Đó đã là 1 sự đền đáp rất lớn rồi. Chùa Trầm rất vinh hạnh khi được thí chủ ghé qua.

Chỉ bằng 1 câu nói, đại lão hòa thượng Quảng Tâm đã khiến thầy Lương vô cùng tâm phục và kính trọng…..Ngồi dậy, thầy Lương chắp tay cúi đầu trước vị đại hòa thượng đầy tôn nghiêm :

– Bạch thầy, thầy thật cao minh…..Thì ra đây là chùa Trầm, xin cho tôi được biết quý tính, đại danh của người.

Đại lão hòa thượng vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ngời ngợi như sao sáng trên bầu trời đêm….Mỉm cười, đại hòa thượng đáp :

– Ta là trụ trì của chùa Trầm, ngôi chùa ngọa trên Tử Trầm Sơn, pháp danh Quảng Tâm…..Năm nay cũng đã 99 tuổi. Thí chủ không cần đa lễ, gặp gỡ nhau là cơ duyên. Ta có điều thắc mắc, tại sao thí chủ lên núi 1 mình để rồi gặp nạn. Lúc thăm bệnh cho thí chủ, ta không thấy có biểu hiện gì của bệnh tật. Phải chăng là do đang đi thì kiệt sức…?

Thầy Lương nói :

– Bạch thầy, trên đường đi ngang qua xã Phụng Châu, Lương tôi tình cờ nghe được bà con ở đó nhắc đến 1 ngôi chùa có niên đại đã 300 năm trên Tử Trầm Sơn. Thực lòng muốn đến chùa vãn cảnh, công đức….Không may trên đường lên núi bị cơn đau đầu hành hạ, đau đến ngất đi. May mà có nhà chùa cứu giúp….

Vừa lúc đó, Hữu Nhân hai tay bê bát cháo nóng hổi khẽ đặt xuống chiếc bàn nhỏ làm từ gốc cây bên trong buồng.

Hữu Nhẫn suýt xoa :

– Chà…nóng quá….Sư phụ, con đem cháo tới rồi đây….Nhưng hãy còn nóng, phải để 1 lát mới nguội..

Nhìn thầy Lương, Hữu Nhẫn cười tươi cúi đầu chào…..Thầy Lương cũng cúi đầu đáp lễ, đoạn nói :

– Cảm ơn vị tiểu tăng đây đã cứu mạng tôi…..Tôi tên Lương, là người làm nghề bốc mộ, không biết pháp danh của vị tiểu tăng đây là gì ?

Hữu Nhẫn ngượng ngùng, gãi đầu đáp :

– Thí…thí chủ quá lời..rồi….Cứu mạng gì chứ ? Hì hì, chỉ là tôi đi kiếm củi trên đường về ngang qua, nhìn thấy vậy sao có thể không cứu ? Chỉ là 1 chuyện nhỏ, vào ai cũng sẽ làm thế….Thí chủ đừng bận tâm…Tôi tên Phụng…..Sư phụ đặt cho tôi pháp danh là Hữu Nhẫn, năm nay tôi vừa tròn 20 tuổi…Đã ở chùa Trầm được 2 năm…

Đại hòa thượng Quảng Tâm nhìn Hữu Nhẫn đang lấy tay quạt quạt cho bát cháo nguội bớt mà khẽ cười…..Vị trụ trì của chùa Trầm nói :

– Hữu Nhẫn lên chùa năm 18 tuổi, cũng là 1 cơ duyên với chùa Trầm….Chấp nhận ở lại chùa tu tâm, dưỡng tánh. Mới đó mà cũng đã 2 năm rồi. Nào Hữu Nhẫn, cháo nguội rồi đó, đưa cho Lương thí chủ dùng.

Hữu Nhẫn vâng dạ rồi chậm rãi bê bát cháo tới chỗ thầy Lương…..Thầy Lương hai tay đỡ lấy bát cháo, mùi hương từ bát cháo tỏa ra nơi làn khói phảng phất, chỉ vừa ngửi, thầy Lương đã nói :

– Là cháo “ngưu báng”, còn có cả nấm đông cô….Không chỉ là cháo, đây còn là 1 bài thuốc hay. Thật thơm quá….Cảm ơn bạch thầy, cảm ơn Hữu Nhẫn…

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm mỉm cười :

– Quả nhiên ta đoán không sai, vị thí chủ đây thực sự rất am hiểu về thảo mộc, thảo dược…..Chỉ cần ngửi qua hương, chưa cần nếm vị đã biết trong bát cháo có những gì, mặc dù ta đều xắt rất nhỏ…..Ta có phần hoài nghi khi thí chủ chỉ nói mình làm công việc bốc mộ. Với những gì ta cảm nhận được thì Lương thí chủ nhất định là 1 bậc danh y đại tài.

Thầy Lương khẽ khựng lại ít giây, đại lão hòa thượng Quảng Tâm cũng hiểu cho thầy Lương khi thầy có điều khó bộc bạch…..Vị đại hòa thượng đứng dậy nhẹ nhàng tiếp :

– Lương thí chủ ăn cháo xong hãy yên tâm nghỉ ngơi, Hữu Nhẫn, tối nay con sang buồng của ta mà ngủ. Ta sẽ ở hậu đường tụng kinh.

– Dạ vâng, thưa sư phụ…- Hữu Nhẫn cúi đầu đáp.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm đem theo ngọn đèn dầu rời khỏi căn buồng nhỏ…..Thấy thầy Lương ngồi suy tư, Hữu Nhẫn hỏi :

– Kìa, thí chủ….Thí chủ ăn cháo đi chứ ? Cũng nguội bớt rồi mà…Hay là cháo không ngon ?

Thầy Lương cười đáp :

– Cảm ơn Hữu Nhẫn, đã cứu tôi, nấu cháo cho tôi, giờ tôi còn chiếm luôn cả giường của cậu nữa.

Hữu Nhẫn tươi cười :

– Có gì đâu, tôi còn trẻ ngủ đâu chẳng được….Khi tôi cõng thí chủ lên chùa, sư phụ là người thăm bệnh, sắc thuốc cho thí chủ uống, cháo cũng là do sư phụ nấu….Ban nãy thấy sư phụ còn nói thí chủ có thiên quang hộ thể, rồi gì mà tiếc cho thí chủ….Hì hì, tôi đang nghe mà thí chủ tỉnh lại nên sư phụ không nói nữa. Thôi, thí chủ ăn đi cho lại sức, ăn xong để bát đó lát tôi quay lại dọn. Giờ tôi đi làm nốt một vài việc.

Nói xong Hữu Nhẫn cũng rời đi, trước khi đi còn cẩn thận rót sẵn cho thầy Lương cốc nước để ở bàn. Nhìn quang cảnh trong căn buồng nhỏ, tuy nhỏ nhưng mọi thứ vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ. Chùa Trầm quả nhiên là ngôi chùa cổ có niên đại mấy trăm năm….Khẽ hít một hơi thật sâu, không khí trong lành, thoáng đãng, thầy Lương cảm nhận được sự cổ kính và thanh tịnh ở nơi đây.

Xúc 1 thìa cháo, nhắm mắt cảm nhận hương vị……Thầy Lương gật đầu tự nhủ :

– Quả nhiên vị đại lão hòa thượng này thực sự hiểu hết tâm tư trong lòng ta…..Một bậc chân tu đáng kính, đáng ngưỡng mộ…..Thật khâm phục, lần này Lương ta đã được gieo duyên rồi.

Thầy Lương ăn hết bát cháo, uống hết cốc nước…..Lúc sau Hữu Nhẫn quay trở lại, thấy bát cháo được ăn hết, Hữu Nhẫn vui lắm…..Vị tiểu tăng với khuôn miệng luôn tươi cười nói :

– Vẫn còn cháo, để tôi lấy thêm cho thí chủ ăn nhé…?

Thầy Lương đáp :

– Cảm ơn Hữu Nhẫn, tôi đã ăn đủ rồi…..Tiện đây cho tôi hỏi, hậu đường của chùa nằm ở đâu ?

Hữu Nhẫn chỉ tay ra bên ngoài cửa buồng đoạn trả lời :

– Ở hướng đằng kia, ra khỏi buồng này rẽ phải sẽ đến chính điện, từ chính điện đi tiếp về phía sau sẽ đến hậu đường…..Nhưng mà, tối nay sư phụ tụng kinh ở hậu đường, thí chủ không nên làm phiền…Thí chủ cũng mới tỉnh lại, cứ nghỉ ngơi, có gì sáng mai hãy nói.

Thầy Lương mỉm cười gật đầu :

– Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu.

Hữu Nhẫn đem bát ra ngoài, khẽ khép cửa buồng, trước khi đi, Hữu Nhẫn chào thầy Lương :

– Thí chủ nghỉ ngơi…

Thầy Lương cảm nhận được có gì đó bên trong tay nải đặt cạnh gối đầu giường đang ánh lên phát sáng…..Mở tay nải ra, thứ đang phát ra ánh sáng màu vàng kim đó chính là 1 hạt đậu tằm.

Đặt hạt đậu trong lòng bàn tay, thầy Lương nói :

– Đất lành đậu tỏa ánh hoàng kim….Ta hiểu rồi…

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode