Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 53 Câu Chuyện Đi Tìm Vàng

Chap 53 : Câu Chuyện Đi Tìm Vàng.

[………]

Hơn 9h tối, tại thôn Phượng Bãi, ở đầu thôn, lúc này vẫn đang là ca trực của Lân và Chuẩn….

“ Xoẹt “

“ Hít….hà “

Châm điếu thuốc lá, Chuẩn rít một hơi dài rồi đưa cho Lân….

– Làm hơi cho nó tỉnh táo.

Nhận lấy điếu thuốc, Lân cũng làm mấy hơi, ngẩng mặt lên nhìn trời, Lân nhả khói…

– Tài nhỉ, thấy sấm động từ lúc chập tối, vậy mà đến giờ vẫn không mưa….Giờ bắt đầu thấy nhiều sao hơn rồi này. Có khi mai lại nắng vỡ đầu ấy chứ ? Tinh ăn cứ nghĩ sắp mưa nên nhận ca trực sớm….Ai dè….Đúng là khôn ngoan không lại với trời…Hầy.

Chuẩn nhếch mép cười :

– Ông bạn sợ à ? Đầu gấu nhất thôn mà cũng có lúc phải sợ sao ? Nếu sợ thì lúc ông Kha bảo đi trực sao không cáo ốm như thằng Hào luôn đi.

Chạm vào tự ái, Lân đáp :

– Sợ chó gì ? Thấy thời tiết lạ lạ thắc mắc tí thôi…..Còn việc bác Kha nhờ không từ chối được. Mấy lần bác ấy có lời nếu không chắc tôi cũng phải đi cải tạo rồi…..Giờ bác ấy nói thế chẳng lẽ từ chối…..Mà có sợ thì đã làm sao ? Cả cái thôn này mấy hôm nay có ai mà không sợ. Chết người liên tục, trong vòng 3 ngày chết 3 người.

Chuẩn rít hơi thuốc, đoạn xua tay lắc đầu :

– Ấy ấy, đừng vơ đũa cả nắm….Ai sợ chứ thằng này chưa biết sợ ma là gì nhé. Còn đang mong gặp thử 1 lần xem ma quỷ nhìn ngang, ngó dọc nó như thế nào đây. Năm bao nhiêu rồi còn ma với quỷ….Đi lên thành phố mới thấy, dân mình đã nghèo, đã quê lại còn mê tín. Bảo sao cứ mãi nghèo….Chết thì ngày nào chẳng có người chết, mà này, hồi còn nhỏ, tôi có nghe ông nội tôi kể là từ thời các cụ đã từng nói ngoài nghĩa địa thôn Phượng Bãi có 1 ngôi mộ cổ. Các cụ dự đoán bên dưới ngôi mộ đó có rất nhiều vàng. Thế nhưng chẳng ai dám đào bới, có người mới cuốc vào ngôi mộ 1 cái thôi đã lăn ra hộc máu chết tươi. Độ gần đây toàn người chết ở ngoài nghĩa địa…..Lại còn là người nơi khác, ông không thấy lạ sao ?

Lân hỏi :

– Lạ thì tất nhiên là lạ rồi, nhưng ý ông là gì ?

Chuẩn tiếp :

– Tôi đang nghĩ, có khi nào mấy người chết đó đang đi tìm vàng ở ngoài nghĩa địa không ?

Lân tặc lưỡi :

– Nói xàm gì vậy ? Thằng Nhút chết là do đêm đi soi ếch, trượt chân ngã xuống huyệt mộ nhà bà Vân….Còn cái lão đánh tao thì…..

Đang nói, bỗng nhiên Lân sững người, Lân nhớ lại lúc trưa ngày hôm nay…..Lúc đó trời đang mưa, Lân đang đi gọi ông Thìn đang uống rượu ở nhà ông Nhành. Đi gần tới cây cầu bắc qua con mương đi sang bên kia nghĩa địa thì Lân thấy có 1 người đầu trần, quần áo ướt sũng, đi thất thểu tính sang bên kia cầu…

“ Này ông kia, ông đi đâu đấy ? “ – Lân hất hàm quát.

Người này liếc nhìn Lân 1 cái rồi tiếp tục bước lên cầu, Lân thấy không phải người trong thôn nên chạy đến kéo tay người này lại, đoạn nói :

“ Ông là ai ? Thôn này đã cấm không cho ai đi sang bên kia nghĩa địa….Ông tính đi đâu ? “

“ Hư…he…hư…he…..”

“ Tao…đi….tìm….vàng “ – Người lạ mặt nhoẻn miệng cười nhìn Lân bằng ánh mắt rất đáng sợ, đoạn khò khè nói.

“ Tìm…vàng….ông điên…à “

“ BỐP “

Vừa nói dứt câu, Lân đã bị người này đánh thẳng vào mặt, cú đấm mạnh như búa tạ khiến Lân loạng choạng, choáng váng ngã đập đầu vào thành cầu, vỡ cả đầu bất tỉnh…

Trở lại hiện tại, thấy Lân ngồi đần mặt, đang nói chợt dừng lại làm Chuẩn còn tưởng Lân làm sao ? Khua khua bàn tay trước mặt Lân, Chuẩn gọi :

– Êu, làm sao đấy ? Nhìn như người mất hồn vậy ?

Lân giật mình, nhìn Chuẩn, Lân gật gật đầu :

– Tôi vừa nhớ ra 1 chuyện, hình như lời ông nói không sai đâu…..Cái lão chết trưa hôm nay ấy, lúc tôi gặp lão ở cầu, lão có nói là lão đi tìm vàng…Có…khi nào ?

Chuẩn quả quyết :

– Chắc chắn luôn chứ còn gì nữa……Nghe đây, nể tình tôi với ông thân nhau từ nhỏ. Tôi mới nói cho ông điều này….Nhưng mà nghe xong, ông tin thì tin, không tin thì thôi, không được bép xép với người khác. Thề đi…

Lân ngập ngừng :

– Có gì quan trọng đến mức mà phải thề với thốt…

Chuẩn khẽ cười :

– Thế thôi, ông không cần nghe cũng được….Tôi nói sơ cho ông biết, thằng ranh Nhút con ông Nhẻm ra nghĩa địa không đơn giản chỉ để soi ếch đâu….Hê hê hê.

Lân tò mò :

– Sao cơ ? Nói như thể ông biết chuyện gì vậy ? Kể đi…

Chuẩn lắc đầu :

– Muốn nghe thì phải thề, mà là thề độc luôn. Ông mà làm sai cả nhà ông chết….Bởi vì có thể sau đây, cả ông và tôi đều sẽ đổi đời..Khì khì khì.

Chuẩn là 1 gã rất biết ăn nói, chỉ bằng mấy câu, Chuẩn đã kích thích sự tò mò của Lân lên tới đỉnh điểm. Bứt rứt khó chịu, suy nghĩ ít phút, Lân đành phải đồng ý thề độc.

– Thôi được rồi, thề thì thề….Tôi thề sẽ không đem chuyện ông kể đi nói với ai, nếu không cả nhà tôi chết…Được chưa ?

Chuẩn gật đầu :

– Tạm được, ngồi lại gần đây….Thằng Nhút nhặt được vàng bên ngoài nghĩa địa đấy.

Lân há hốc mồm :

– Thật không ? Sao ông biết ?

Chuẩn đáp :

– Thật chứ sao không thật, chính lão Nhẻm cầm vàng sang nhà cô Tình nhờ xem giúp là thật hay giả mà lại….Lão nói vàng đó là vàng từ đời bố mẹ lão để lại, thế nhưng không phải là nhẫn hay vòng vàng, trang sức, mà là 1 cục vàng thô to chừng đốt ngón tay cái, mặc dù đã được kỳ cọ, tuy nhiên khi bà cô tôi nhìn kỹ thì trong kẽ của cục vàng hãy còn chút bùn đất. Hỏi xong là lão đi về nhà luôn….

Lân thì thào :

– Mà ông Nhẻm hỏi từ bao giờ ?

Chuẩn trả lời :

– Trước hôm thằng Nhút chết 1 ngày…..Bà cô tôi còn kể, cái hôm lão sang nhà hỏi vàng thật, vàng giả thì trước đó ông Kha với 1 ông dân phòng có đến nhà lão Nhẻm nói lão không được cho thằng Nhút ra nghĩa địa nữa, Vì bà con nói lại là trên mộ bị lấm bẩn, in dấu tay, dấu chân thằng Nhút. Ấy vậy mà đêm đó lão vẫn để thằng con đi….Soi ếch mẹ gì, có mà đi soi vàng thì đúng.

Lân tiếp :

– Bố con ông Nhẻm chết cả rồi, cứ suy diễn không đúng tội người ta….Biết đâu vàng đó là vàng của nhà ông ấy thật thì sao ?

Chuẩn chép miệng, khẽ cười nhạt :

– Thôi, con lạy bố, bố ngây thơ quá….Nghĩ mà xem, lão Nhẻm ốm đau mấy năm nay, tiền ăn còn chẳng có, có bao nhiêu mua thuốc hết….Đến thằng con lão mới tí tuổi đầu đã phải lăn lộn, làm việc kiếm tiền….Dễ thường có cục vàng to như thế mà lão lại không đem ra dùng, đợi đến giờ mới đi hỏi…..Mà vàng bố mẹ để lại chẳng lẽ đến lão cũng không biết thật giả hay sao mà phải nhờ người khác xem hộ. Chỉ có vàng nhặt được, vàng không rõ nguồn gốc mới thế thôi.

Nghe Chuẩn phân tích, Luân thấy chí lí không cãi được….Đời nào có vàng, có của không đem ra bán mà chữa bệnh mà ăn uống….Bố con ông Nhẻm nghèo khổ, đói ăn cả thôn ai cũng biết.

Lân gật đầu :

– Ừ, đúng là như vậy…..Nhưng mà thế thì sao ? Liên quan gì đến chúng ta mà ông bảo mình sắp đổi đời.

Chuẩn nhìn trước ngó sau để chắc chắn không có ai ở đây ngoài hai thằng….Đoạn thì thầm, Chuẩn nói với Lân :

– Tôi đoán thằng Nhút không chỉ nhặt được 1 cục vàng đó thôi đâu….Có thể còn những cục vàng khác, thậm chí là to hơn mà lão Nhẻm giấu, chỉ đem cục nhỏ nhất đi hỏi. Mà cho dù chỉ có 1 cục như thế thì cũng bộn tiền. Vàng mà to cả đốt ngón tay cái thì nó nặng lắm….Bà Tình nói cầm cục vàng trên tay ước lượng phải độ mấy cây.

– Thì sao ?

Hỏi xong đột nhiên Lân rùng mình, nổi gai ốc….Lân ấp úng :

– Này…này…..đừng có nói…với tôi…là ông định rủ tôi ra…nghĩa địa tìm vàng đấy nhé….Thôi…thôi, tôi xin….cứ cho là có vàng thật đi thì ông cũng thấy kết cục của mấy tên đi tìm vàng rồi còn gì….Chết hết cả nút, có vàng cũng chẳng tiêu được….Chịu, chịu thôi…

Chuẩn cau mày, kéo cổ Lân thấp xuống, Chuẩn nói thầm :

– Mẹ kiếp, ông dốt quá….Tôi có điên đâu mà bảo ông ra nghĩa địa…..Ý tôi là chúng ta sẽ tìm vàng, nhưng mà là tìm ở nhà lão Nhẻm…..Lý do tôi bắt ông thề là bởi vì chuyện này tôi muốn chỉ ông với tôi biết thôi, bà Tình trưa nay cũng lần mò đi sang nhà lão Nhẻm tìm vàng….Cơ mà đang tìm thì mẹ con thằng Hào sang đó thắp hương. Bà Tình sượng quá kiếm cớ sang dọn dẹp rồi chuồn….Lão Nhẻm đau ốm, đi lại khó khăn, có bán vàng cũng chưa thể bán được, mà bán rồi thì cũng phải cất tiền đâu đó. Giờ tôi với ông đến nhà lão tìm thử 1 chuyến, biết đâu lại vớ bẫm…..Có vàng có tiền thật thì bố con lão chết cả rồi, cũng có tiêu được đâu…Để cho người sống há chẳng tốt hơn à ?

Giờ thì Lân đã hiểu tại sao lúc ông Kha bảo cần người canh chừng, lập chốt trực ở đầu thôn Chuẩn lại sốt sắng đồng ý ngay. Hóa ra có lý do cả, chỉ có điều Lân vẫn thấy nó sao sao…..Làm như thế khác nào hôi của, bố con ông Nhẻm mới được chôn ngày hôm qua, đất mộ chưa kịp khô mà giờ mò đến đó tư lợi….Lân nói :

– Thôi….tôi chẳng đi đâu…..thấy không ổn ông ạ.

Chuẩn nhếch mép cười :

– Tùy ông thôi, còn tôi sẽ đi….Tôi cũng chuẩn bị các thứ sẵn rồi….Nhưng mà này, ông không đi cũng được, chỉ cần ông nhớ lời thề ban nãy. Thề thốt là thiêng lắm đấy nhé.

Dứt lời, Chuẩn lấy đèn pin, túi bóng, có cả găng tay cao su…..Lân ngó nghiêng xung quanh, giờ Chuẩn mà đi thì Lân ngồi đây 1 mình….Còn chưa tới 10h tối, phải 2 tiếng nữa mới hết ca trực. Suy nghĩ làm sao, Lân đứng dậy :

– Này….cho tôi đi với….Nhưng mà nhớ….chúng ta thỏa thuận, tìm được vàng hay tiền thì chia đôi.

Chuẩn nhe răng ra cười rồi gật đầu đồng ý :

– Chuyện nhỏ, chia đôi thì chia đôi…..Kể ra ông cũng khôn đấy, nói thật, tôi tính đi 1 mình…..Nhưng làm gì làm, có đồng bọn nó vẫn hơn….Hê hê hê…..Đi thôi ông bạn….

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode