Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 55 Bức Ảnh Thờ

Chap 55 : Bức Ảnh Thờ.

Nhìn nét mặt, ánh mắt của Chuẩn có phần nguy hiểm, Lân hơi hoảng….

– Này..sao tự nhiên cười…ghê vậy ? – Lân hỏi.

Chuẩn đáp :

– Từ từ hãy đi, hê hê, trong nhà này vẫn còn 1 chỗ mà chúng ta chưa tìm. Rất có thể bố con lão Nhẻm giấu vàng ở đó.

Sắp nửa đêm, từ nãy đến giờ cũng tìm mỏi hết cả mắt, Lân cau mày :

– Làm gì còn chỗ nào ? Chỗ nào có thể tìm đều đã lục lọi cả rồi….Thôi té đi, nhanh ra đổi ca trực rồi còn về ngủ.

Chuẩn kéo tay Lân :

– Lại đây, nhìn xem…..

Vừa nói, Chuẩn vừa pha đèn pin vào bàn thờ nhà ông Nhẻm…..Y như cái lúc mới mở cửa bước vào, ánh đèn pin chiếu sáng 3 cái bát hương, chiếu cả vào ảnh thờ thằng Nhút.

Lân giật mình :

– Thằng điên này, sao mày cứ phải soi đèn vào bàn thờ làm cái chó gì vậy ? Mày không sợ à ?

Chuẩn cười khùng khục :

– Khì khì, bàn thờ, tôi với ông đã tìm ở trên bàn thờ đâu…..Rất có thể cha con lão Nhẻm giấu vàng trên bàn thờ. Quay vào tìm nốt rồi đi, cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian đâu mà…

Nghe Chuẩn nói mà Lân rùng mình, kéo áo Chuẩn với ý định ngăn cản :

– Này….hay là thôi đi….Bố con họ vừa mới chết….Giờ mày còn đòi lục lọi bàn thờ…..Không được…đâu….Rời…khỏi đây thôi. – Lân nói.

Chuẩn nhíu mày :

– Đằng nào cũng mất công, mất sức đến tận đây tìm kiếm rồi….Chẳng lẽ ra về tay không. Ông sợ thì để tôi, ông chỉ cần cầm đèn pin soi cho tôi là được…Có làm sao tôi gánh hết. Chỉ độ vài phút thôi, vào đi….Tìm được chia ông phần hơn…Ok.

Trước những lời dụ dỗ của Chuẩn, Lân tiếp tục xuôi theo….Đằng nào thì cũng đã làm, cố thêm chút nữa vậy.

Lân gật đầu, 2 thanh niên quay trở vào trong, tiến về phía bàn thờ nơi đặt 3 cái bát hương…..Lúc nãy bận tìm nên không có thời gian để mà sợ, bây giờ đứng trước bàn thờ, nhìn đống chân nhang đỏ lòe cắm trong 3 cái bát hương cùng những chi tiết hoa văn rồng phượng mà Lân thấy lạnh gáy. Mồ hôi mồ kê khi nãy bay biến đi đâu hết.

– Này, cầm lấy….- Đưa đèn pin cho Lân, Chuẩn nói.

Nhận lấy cái đèn pin, tay Lân run run khiến ánh đèn pin lia lên, lia xuống…..Chuẩn trấn an thằng bạn :

– Bình tĩnh, không có gì phải sợ hết…Như này đã ăn thua gì, trong phim bọn nó còn quật cả mộ của vua chúa lên cơ mà. Cầm chắc, soi cẩn thận để tôi tìm..

– Ừ…ừm….- Lân gật gật đầu.

Bàn thờ nhà ông Nhẻm không cao, chỉ ngang tầm ngực của Chuẩn, đồ đạc trong nhà ông Nhẻm tất cả đều rất cũ kỹ, cái bàn thờ không ngoại lệ…Mới khẽ đặt tay vào thôi mà bàn thờ đã kêu lên kèn kẹt…..Chuẩn luồn tay ra phía sau bát hương to nhất được đặt ở chính giữa. Sờ sát vào mép tường nhưng không thấy gì.

Vừa tìm Chuẩn vừa lẩm bẩm :

– Lạ nhỉ, sao không có…

Lân vẫn tiếp tục soi đèn pin, Chuẩn với 2 tay bê cả cái bát hương rồi kéo gần về phía mép bàn thờ ngay trước ngực mình.

– Này…này…mày làm gì…vậy ? – Lân vội hỏi.

Chuẩn tặc lưỡi :

– Im lặng đi, còn làm gì nữa…..Tìm bên dưới đống chân nhang này chứ sao ?

Lân tá hỏa đáp :

– Mày điên à ? Mày…tính….móc cả tro bát hương ra thật…ư ?

Chuẩn gật đầu, mắt nhìn chằm chằm vào bát hương….Chuẩn tiếp :

– Hai cái bát hương 2 bên là bát hương mới, chắc chắn không có gì rồi…..Còn bát hương này chân nhang với tro nhìn bạc cả màu, là bát hương cũ. Nếu muốn giấu vàng, chỉ có chỗ này là chỗ an toàn mà không ai ngờ tới nhất….Trót rồi, làm tới luôn…

“ Roạt “

Dứt lời, Chuẩn túm cả nhúm chân nhang nhổ lên….Tro từ trong bát hương vương vãi ra bên ngoài, bụi bay mù mịt…..Ngay sau khi nhúm chân nhang bị Chuẩn lấy ra khỏi bát hương, phía dưới lớp tro lộ ra 1 sợi dây dù mảnh màu trắng đục.

Nhón ngón tay khẽ cầm lấy sợi dây, Chuẩn từ từ, nhẹ nhàng kéo sợi dây lên cho đến khi ra khỏi lớp tro tàn có 1 cái túi vải nhỏ chừng 3 ngón tay. Dưới ánh đèn pin, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy bên trong túi vải là những cục nhỏ nhỏ nổi cộm lên phía sau lớp vải.

Mắt sáng rực, cầm cái túi trên tay Chuẩn nhoẻn miệng cười khoái trí :

– Khì khì khì…..Đây….rồi…..Hê hê hê…..Biết..ngay mà….

“ ÙNG….ÙNG…..ÙNG “

Đúng lúc đó trời nổ sấm khan, tiếng sấm vang vọng báo hiệu sắp sửa có 1 cơn mưa lớn.

“ XẸT….XẸT….XẸT “

Không chỉ sấm mà còn có cả chớp, ánh chớp lóe lên sáng lòa hắt vào trong ngôi nhà khiến Lân giật mình…Lân ấp úng :

– Tìm…được rồi…thì đi thôi….

Chuẩn đáp :

– Từ đã, phải để lại mọi thứ như cũ…..Không thế ngày mai lỡ có ai đến nhìn thấy thì có mà ngu cả lũ à. Đợi 1 chút, tôi hớt lại tro với cắm lại chân nhang vào bát hương…..

Nói đoạn Chuẩn cho luôn cái túi vải vào trong túi quần rồi lấy tay gạt chỗ tro vương vãi đổ vào bát hương….Tiếp đó Chuẩn cắm lại số chân nhang vừa rút khi nãy. Cẩn thận phủi bụi, lau miệng bát hương xóa dấu vết…

Khi Chuẩn vừa đặt bát hương về vị trí cũ thì…..

“ CẠCH “

Không biết do Chuẩn động vào đâu hay vì 1 tác động nào khác mà ảnh thờ của thằng Nhút bất thình lình đổ úp xuống mặt bàn thờ. Chuẩn vội rụt tay lại, còn Lân thì hốt hoảng giật mình đến độ tim muốn bắn cả ra ngoài.

“ ÙNG….ÙNG “

“ Vù….ù….ù…..ù….”

Sấm động cộng thêm gió bắt đầu thổi mạnh……Gió lùa cả vào trong nhà, nuốt nước bọt, Chuẩn vẫn cố cứng giọng :

– Là…do gió….thôi……

“ Cạch….Cạch…Cạch “

Chuẩn với tay tính lật lại bức ảnh thờ, còn Lân thì quay đầu nhìn sang phía bên tay trái bức tường có cái cửa sổ nhìn ra hông nhà phía sau 2 nấm mộ chôn bố con ông Nhẻm…..Tiếng động vừa rồi chính là tiếng cánh cửa sổ chẳng hiểu tại sao lại bung ra, mở toang 1 cách bất thường.

“ Xoẹt…Xoẹt “

Một tia chớp sáng lòa soi sáng toàn bộ ngôi nhà trong đêm tối…..

– MAAAAAAAA……

Khi ánh chớp lóe lên, Lân hướng mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ……Đứng bên ngoài cửa sổ chính là ông Nhẻm, ông Nhẻm bám 2 tay vào thanh chắn song gỗ, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm về phía Lân….

Ánh chớp không còn, Lân run tay soi đèn pin về phía cửa sổ thì không thấy ông Nhẻm đâu nữa……Tuy nhiên, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó…..Đứng trước bàn thờ, Chuẩn cũng đang run lên cầm cập, miệng há hốc, ú ớ không nói lên lời khi vừa dựng bức ảnh thờ của thằng Nhút về vị trí cũ…..

“ Ùng….Ùng…Ùng “

“ Xoẹt…Xoẹt…Xoẹt “

Chớp giật liên hồi, ánh chớp hắt vào hướng bàn thờ……Cả Lân và Chuẩn sợ đến không dám chớp mắt, chân tay run rẩy, toàn thân cứng đơ khi nhìn vào bức ảnh thờ……Không giống như lúc trước, thằng Nhút với ánh mắt u uất, khuôn mặt buồn bã thì nay trong bức ảnh, đôi mắt của nó mở to nhìn thẳng vào 2 gã thanh niên to gan lớn mật, cùng với đó, khuôn miệng nó đang cười, 1 nụ cười kinh dị và đáng sợ đến vô cùng…..

“ VỤT “

Phía sau lưng Chuẩn và Lân nơi cánh cửa ra vào, vừa có thứ gì đó lướt ngang qua đi trên khoảng hiên trước nhà……Tiếng cười ghê rợn cũng bắt đầu vang lên mỗi lúc 1 gần…

“ He…he…he…..He…he…he “

“ Hi…hi…hi….Ha…ha…ha….He…he…he “

“ Vàng….của….ta…..Hi..hi….Là…vàng…của….ta “

Chuẩn với Lân nhìn nhau với cùng 1 ánh mắt hãi hùng…..Cả 2 đồng thanh hét lên 1 tiếng :

“ MAAAAAAAAAAAA “

Rồi lấy hết can đảm, dồn toàn bộ sức bình sinh quay đầu chạy thật nhanh ra khỏi nhà ông Nhẻm…..

“ Tí…tách….lộp…độp “

Lúc này trời cũng bắt đầu đổ mưa………

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode