Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 56 Thiên – Địa – Nhân

Chap 56 : Thiên – Địa – Nhân.

Đã gần nửa đêm, mưa lớn, gió to khiến cánh cửa căn buồng nhỏ hơi lỏng then cài…

“ Lập…cập….lập..cập “

Thầy Lương bước xuống giường, với tay lấy cái nón mê được đan bằng lá cọ khẽ đội lên đầu rồi mở cửa buồng đi ra bên ngoài..

“ Rào….Rào….Rào “

Theo như chỉ dẫn của Hữu Nhẫn trước đó, thầy Lương đội mưa đi về hướng hậu đường. Trong màn mưa tầm tã, trước mặt thầy Lương le lói lên ánh sáng của đèn cầy. Trong tiếng mưa rào, thầy Lương vẫn nghe thấy được tiếng gõ mõ, tụng kinh của đại lão hòa thượng Quảng Tâm.

“ Cóc…..Cóc….Cóc “

“ Cóc…Cóc…Cóc “

Đứng trước hiên nơi hậu đường, thầy Lương im lặng để không làm kinh động đến đại lão hòa thượng……Tiếng mõ dừng lại, ngồi quay lưng với thầy Lương nhưng đại lão hòa thượng Quảng Tâm bất ngờ lên tiếng :

– Lương thí chủ đến thật đúng lúc…..Ta cũng vừa tụng xong 1 bài kinh. Mời thí chủ vào trong này, trời đang mưa lớn.

Hai tay chắp trước ngực, thầy Lương khẽ cúi đầu bái lạy rồi cởi nón bước vào trong hậu đường.

– Bạch thầy, chiếc nón này được Hữu Nhẫn đặt trong buồng sau khi đến lấy bát đựng cháo. Bạch thầy là bậc chân tu tôn kính, đoán biết được cả thiên tượng, tôi đến đây để đưa nón cho thầy tránh mưa.

Nhìn thầy Lương, đại lão hòa thượng nhẹ nhàng vuốt chòm râu dài bạc trắng, ánh mắt hiền từ, nhân hậu….Trụ trì chùa Trầm đưa tay ngụ ý mời thầy Lương ngồi xuống :

– Người đến, người đi….Chỉ có nhân duyên mãi tồn tại….Lương thí chủ thấy câu nói này có đúng không ?

Hết lần này đến lần khác, mỗi câu nói ra của đại lão hòa thượng Quảng Tâm đều khiến thầy Lương vô cùng kính phục. Dường như mọi tâm tư, suy nghĩ, lo âu, phiền muộn của thầy Lương đều được vị trụ trì của ngôi chùa Trầm này thấu hiểu.

Thầy Lương ngồi xuống, cúi đầu đáp :

– Dạ, đúng là như vậy..

Đại lão hòa thượng mỉm cười khẽ tiếp :

– Thế nên đã đến đây là do duyên dẫn đường….Ta không dám nhận mình là bậc chân tu, càng không dám đoán biết ý trời….Nhưng với cảm nhận của mình, ta thực sự khâm phục Lương thí chủ. Đôi bàn tay của thí chủ đã cứu rất nhiều mạng sống, không chỉ vậy đôi bàn tay mang hơi ấm từ thiện tâm đó còn giúp vong hồn người chết được an ủi, được thanh thản. Sống đã gần 100 năm trên đời, đây là lần đầu tiên ta gặp được 1 người đáng kinh ngạc như thí chủ. Thật không uổng phí cuộc đời tu hành…..Ta chỉ tiếc một điều, thí chủ cứu được người nhưng lại không thể cứu lấy bản thân mình. Đáng tiếc, thật là đáng tiếc.

Thầy Lương nghe xong chỉ còn biết cúi đầu thành tâm trước vị đại lão hòa thượng…..Đúng như những gì thầy Lương nghĩ, vị đại lão hòa thượng này có thể nhìn thấu được nội tâm của mình…Không chỉ vậy, trong lời nói, trong từng câu chữ còn thể hiện được tâm ý cực kỳ sâu sắc.

– Đa tạ bạch thầy thấu hiểu. Chắc có lẽ người đã biết được mọi chuyện, ngày hôm nay Lương tôi có cơ duyên được gặp người…..Mong được giãi bày tất cả tâm tư.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm gật đầu khẽ đáp :

– Ta đang đợi Lương thí chủ đây….

“ Rào…Rào…Rào “

“ Vù…ù…vù…ù “

Bên ngoài mưa rơi nặng hạt, gió thổi khiến những cành cây, nhành hoa lay động…..Ngồi đối diện với vị đại sư trụ trì chùa Trầm, trong suốt nhiều năm kể từ lần cuối cùng gặp Khúc Quân sư phụ, đây là lần đầu tiên thầy Lương có thể nói ra tất cả những nỗi niềm đau thương, tiếc nuối về 1 chuyện mà mình từng làm trong quá khứ từ rất lâu về trước với 1 người mà thầy chỉ vừa gặp cách đây ít giờ.

Trời càng về đêm lại càng mưa tầm tã, mưa như trút nước, cơn mưa giống như 1 sự đồng cảm với mất mát, tổn thương của ông già 65 tuổi đang khẽ rơi những giọt nước mắt trên khuôn mặt khắc khổ, nhiều gian truân….Ngồi trước vị đại lão hòa thượng, thầy Lương có cảm giác rất thân thuộc, đại lão hòa thượng Quảng Tâm tựa hồ như Khúc Quân sư phụ lo lắng, yêu thương người đệ tử của mình.

Nghe thầy Lương kể, vị đại sư trụ trì chùa Trầm cũng cảm thấy trái tim mình nhói lên đau đớn. Đại lão hòa thượng đưa 1 tay lên trước ngực, nhắm mắt, khẽ cúi đầu, miệng niệm :

– A di đà phật, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến cho con người ta quặn thắt cõi lòng. Mấy chục năm qua, Lương thí chủ thực sự đã chịu nhiều khổ cực rồi. Hãy ở lại đây một thời gian, có thể cảnh vật nơi đây sẽ giúp Lương thí chủ vơi bớt đi gánh nặng nội tâm.

Thầy Lương cảm tạ vị đại lão hòa thượng, mối nhân duyên này đến thật đúng lúc…..Lấy trong túi áo ra hạt đậu tằm được bọc trong miếng vải đỏ. Đặt trước mặt đại lão hòa thượng Quảng Tâm….Thầy Lương nói :

– Đây là 1 hạt đậu tằm…..Hiện tại trên người Lương tôi chỉ có thứ này là đáng giá nhất. Kính mong bạch thầy nhận lấy cho tôi được bày tỏ lòng thành cũng như cảm tạ ân đức của nhà chùa cứu mạng.

Mặc dù thầy Lương nói đây là hạt đậu tằm, thế nhưng đại lão hòa thượng Quảng Tâm thấy hạt đậu tuy có hình dạng giống đậu tằm nhưng nó to hơn và có màu vàng ánh kim chứ không phải màu xanh như hạt đậu bình thường.

Đại lão hòa thượng đáp :

– Lương thí chủ, người xuất gia, tu hành cứu người không màng được báo ơn, được đền đáp…..Thí chủ nói đây là đậu nhưng ta thấy nó giống như vàng hơn. Đồ quý giá như thế này thứ lỗi ta không thể nhận được.

Thầy Lương mỉm cười tiếp :

– Bạch thầy, thực sự đây chỉ là 1 hạt đậu tằm…..Nhưng không phải đậu thường mà hạt đậu này được lấy từ cây đậu trên đỉnh núi Ngọc Long, cây đậu sinh trưởng dưới chân tượng phật…Trải qua phong ba, bão táp, bất kể sương gió, nắng mưa vẫn không gục ngã. Sư phụ tôi là người tu đạo, có duyên với cây đậu, cũng phải đợi 3 năm mới đưa được về trồng ở trên An Lạc Cư, thuộc Bạch Hạc Sơn….Khi đậu ra quả, hạt trong quả đậu vốn dĩ đã có màu vàng kim. Nhìn giống vàng nhưng tuyệt nhiên không phải là vàng. Khi nãy lúc thầy đến buồng giúp tôi thăm bệnh, hạt đậu đã phát sáng. Nhận thấy thiên – địa – nhân tất cả đều hữu duyên, ý trời đã định nơi đây đất lành, con người lương thiện, vượng khí tồn tại hơn 300 năm….Không phải chủ ý của Lương tôi mà chính là linh tính của hạt đậu muốn được ở lại đây đâm chồi nảy lộc. Bạch thầy, người hãy thử cầm hạt đậu lên xem sao.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm gật đầu rồi nhẹ nhàng cầm hạt đậu để vào lòng bàn tay…..Trước mắt vị đại hòa thượng, hạt đậu tằm lập tức tỏa ánh hoàng kim..

Thầy Lương nở 1 nụ cười rạng rỡ :

– Bạch thầy, người đã thấy rồi đó…..Mối duyên này chẳng lẽ người đành lòng khước từ hay sao ? Đất lành, nhân hòa, đậu tỏa hoàng kim…..Đây chính là ý trời. Tôi thực sự mong người nhận lấy hạt “Đậu Hoàng Kim” này.

Để hạt đậu vào miếng vải nhỏ, cẩn thận gói lại….Hai tay chắp trước ngực, đại lão hòa thượng Quảng Tâm khẽ cúi đầu cảm tạ thầy Lương :

– A di đà phật, nếu đã như vậy nhà chùa xin nhận…..Cảm ơn tấm lòng cũng như công đức của Lương thí chủ…..Nhà chùa sẽ chăm sóc cho “Đậu Hoàng Kim” thật tốt, đợi đến ngày khai hoa, kết trái….A di dà phật..

Thầy Lương mừng rỡ cúi đầu đáp lễ, cảm tạ đại lão hòa thượng Quảng Tâm….Đúng lúc này, cơn đau đầu khiến thầy Lương ngất xỉu trên đường lên núi lại ập đến…

“ Cục “

Thầy Lương cúi mà đập cả đầu xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, thầy Lương đau đớn nói :

– Đau…đầu quá…..Nó…lại…đến nữa….rồi….

Nhìn thầy Lương đau đến quặn người, đại lão hòa thượng vội bước tới….Đỡ thầy Lương ngồi dậy, đại lão hòa thượng Quảng Tâm ngồi ngay trước gần sát thầy Lương. Một tay đặt vào chính giữa vùng ức của thầy Lương, tay còn lại, vị đại hòa thượng chùa Trầm áp lên trán thầy Lương….Vừa giữ cho thầy Lương không đổ gục xuống, vừa sử dụng tâm pháp của mình tìm hiểu xem nguyên nhân dẫn đến chứng đau đầu đột ngột này bắt nguồn từ đâu.

Nhắm mắt lại, đại lão hòa thượng vừa lẩm nhẩm đọc kinh vừa tập trung toàn bộ trí lực…..Với sự giúp đỡ từ vị đại sư trụ trì chùa Trầm, cơn đau đầu của thầy Lương đã thuyên giảm. Thầy Lương lúc này đã có thể tự ngồi vững, cho tới khi mở mắt ra, thầy Lương không còn cảm thấy đầu đau như trước nữa.

Đại lão hòa thượng cũng thu tay…..Thầy Lương định nói gì đó thì vị đại hòa thượng đưa tay lên ngăn lại….Đoạn nói :

– Lương thí chủ, đừng nói gì cả……Ta đã biết được nguyên nhân sâu xa của cơn đau đầu này. Là do trước đây thí chủ đã cải lại mệnh trời….Tuy hành động này không phải là “Nghịch Thiên”, thế nhưng khi thí chủ thay đổi sinh tử, mà còn là thay đổi sinh tử của rất nhiều người thì cho dù “Thiên” có tha thì “Địa” cũng khó mà dung phục…

– Là…sự trừng…phạt của…” Âm Giới”..- Thầy Lương đáp.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm gật đầu :

– Đúng vậy, chỉ cần thí chủ còn nhớ đến phần ký ức đó…..Cơn đau sẽ tiếp tục hành hạ thí chủ…..Đó chính là sự trừng phạt đến từ “Âm Giới”. Nếu không có “Thiên Quang” bảo hộ, Lương thí chủ đã chết rồi…

Im lặng ít giây, nhìn thầy Lương, đại lão hòa thượng khẽ quay đầu nhìn về hướng tượng Phật….Chắp tay lại, đại lão hòa thượng nói :

– Ta hiểu ra rồi….Ý trời muốn ta giúp Lương thí chủ….A di đà phật….Vậy hãy thuận theo ý trời. Lương thí chủ, thí chủ đã cứu giúp nhiều người….Lần này để ta giúp thí chủ 1 chút phúc phần trên con đường của thí chủ sau này….A di đà Phật….

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode