Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 59 Hư Thực – Hữu Nhân Duyên

Chap 59 : “Hư Thực – Hữu Nhân Duyên “

Hữu Nhẫn dẫn thầy Lương đi về hướng chính điện, tại khoảng sân rộng trước chính điện, đại lão hòa thượng Quảng Tâm đang đứng đó…..Ngước lên nhìn, khẽ xòe lòng bàn tay ra, trên cành cây cao, một chú chim nhỏ vỗ cánh bay sà xuống đậu vào trong lòng bàn tay đại lão hòa thượng Quảng Tâm.

Nghe phía đằng sau có tiếng bước chân, đại lão hòa thượng Quảng Tâm khẽ hất tay để chú chim nhỏ bay lên…Đoạn quay lại, nhìn Hữu Nhẫn cùng thầy Lương mỉm cười, đại lão hòa thượng nói :

– Lương thí chủ, thí chủ ngủ có ngon không ?

Hữu Nhẫn chắp tay cúi đầu :

– Sư phụ, người cả đêm không ngủ…..Liệu có ổn không ạ ?

Thầy Lương cũng chắp tay đáp lại câu hỏi của đại lão hòa thượng Quảng Tâm :

– Cảm tạ Quảng Tâm sư phụ, nhờ đại ơn của sư phụ mà Lương tôi không còn cảm thấy đau đầu nữa. Quảng Tâm sư phụ, người vì tôi mà đã vất vả rồi.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm nói với Hữu Nhẫn :

– Hữu Nhẫn, con đi làm nốt công việc còn dang dở. Ta muốn nói chuyện với Lương thí chủ một chút. Sức khỏe của ta rất tốt, cảm ơn con đã lo lắng cho ta.

Hữu Nhẫn vâng dạ rồi cúi đầu chào Quảng Tâm sư phụ cùng thầy Lương sau đó rời đi…..Quảng Tâm sư phụ nhìn thầy Lương khẽ gật đầu :

– Lương thí chủ, cùng ta tản bộ 1 chút được chứ ?

Thầy Lương cung kính đáp :

– Cảm phiền Quảng Tâm sư phụ dẫn đường…

Chùa Trầm ngọa trên Tử Trầm Sơn là 1 quần thể gồm 3 ngôi chùa chính đó là : Chùa Trầm, Chùa Hang và Chùa Vô Vi……Theo chân đại lão hòa thượng Quảng Tâm, thầy Lương đi về phía bên trái cách chùa chính chừng 500m, đó là chùa Vô Vi.

– Chùa Vô Vi là ngôi già lam cổ tự, tương truyền được xây được dựng từ năm 968 bởi tướng quân Trần Văn Tăng, một vị tướng quân xuất gia đi hoằng đạo khởi xướng. Trải qua nhiều lần di chuyển vị trí từ chân núi lên đến lưng chừng núi, cho đến năm 1515, chùa được dời lên đỉnh núi như ngày nay và mang tên “Vô Vi Tự”. Lương thí chủ, ta muốn leo lên đỉnh núi liệu thí chủ có đi được không ? – Đại lão hòa thượng Quảng Tâm hỏi thầy Lương.

Thầy Lương trả lời :

– Nhất định được…

Nở 1 nụ cười hiền hậu, đại lão hòa thượng Quảng Tâm đi trước, thầy Lương cất bước theo sau….Qua mấy chục bậc đá đầu tiên, nơi đây có 1 quãng nghỉ. Thầy Lương không khỏi bất ngờ trước sức khỏe dẻo dai của đại lão hòa thượng Quảng Tâm….Mặc dù năm nay đã 99 tuổi nhưng nhìn vị đại sư trụ trì chùa Trầm leo lên từng bậc đá không đổ lấy 1 giọt mồ hôi, càng đi sắc mặt lại càng hồng hào, đôi chân càng lúc càng thanh thoát, nhẹ nhàng khiến thầy Lương càng thêm phần kính phục.

Tại quãng nghỉ, thầy Lương thấy có 1 bia đá lớn nằm ở phía bên trái…..Bước tới gần bia đá, trên bia đá có khắc 1 bài thơ…..Thầy Lương khẽ đọc :

“ Vắt vẻo sườn non Trạo,
Lơ thơ mấy ngọn chùa.
Hỏi ai là chủ đó ?
Nào bán tớ xin mua !”

– Thật không ngờ Lương thí chủ còn đọc được cả chữ Nôm….Đây là bài thơ “Đề Chùa Vô Vi” của tướng quân Trần Văn Tăng. Lương thí chủ, còn khoảng 100 bậc đá nữa sẽ tới đỉnh núi….Trên đỉnh núi có lầu Nghinh Phong, hãy cùng ta tới đó. – Đại lão hòa thượng Quảng Tâm tỏ ra vô cùng hào hứng khi nghe thầy Lương đọc bài thơ khắc trên bia đá.

Leo tiếp thêm cả trăm bậc đá quanh co, hai bên đường lên đỉnh núi là hai hàng cây hoa đại, chưa đến mùa hoa đại nở, nhưng nhìn cảnh vật cổ kính, rêu phong trên con đường lên “Vô Vi Tự” thật khiến con người ta không khỏi bồi hồi, mênh mang chốn thiền lâm cổ tự.

Cuối cùng đại lão hòa thượng Quảng Tâm cũng dẫn thầy Lương đến lầu Nghinh Phong.

Quảng Tâm sư phụ mỉm cười :

– Trên nóc ngôi Nghinh Phong này là 1 tượng hình bát quái, Lương thí chủ, đứng ở đây có thể nhìn ngắm toàn bộ danh lam, thắng cảnh của Tử Trầm Sơn….Có thể nhìn thấy những cánh đồng lúa bao la ven bờ sông Đáy.

“Sơn động chi bằng Vô Vi Phật tự,
Thủy kỳ tạo chi, thiền sư đạo sĩ.
Bên này Thiên Trúc nọ Bồng Lai,
Đem cảnh thanh u đặt giữa trời….”

Đứng ở ngôi Nghinh Phong, phóng tầm mắt nhìn bao quát toàn huyện Chương Mỹ, đại lão hòa thượng Quảng Tâm khẽ đọc 2 câu thơ của tướng quân Trần Văn Tăng trong bài “ Trùng Phảng Vô Vi Tự “ ( Thăm Lại Chùa Vô Vi ).

Thầy Lương nghe xong 2 câu thơ thì khẽ chắp tay, cúi đầu hướng về phía cảnh sắc non nước hữu tình mà cảm thán :

– Thơ hay, mọi thứ nơi đây vừa thực vừa hư, hữu vi nhưng lại rất vô vi…..Quả nhiên thực sự hôm nay đã được mở mang tầm mắt.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm nói :

– Lương thí chủ, có những thứ ta không nhớ nhưng chắc chắn sẽ được lưu truyền đến muôn đời sau. Gieo duyên cũng chính là hoàn duyên….Chỉ có cơ duyên là tồn tại mãi.

Những lời nói mang đầy hàm ý sâu xa của đại lão hòa thượng Quảng Tâm khiến thầy Lương trăm ngàn lần cảm kích. Tuy không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian 2 năm về trước tại hương Kim Giang, thế nhưng trong tâm thầy Lương vẫn còn đó chút luyến lưu, cảm giác thanh thản, nhẹ nhàng giống như mình đã hoàn thành xong 1 việc trọng đại, thành toàn 1 tâm nguyện còn dang dở từ rất rất lâu về trước.

Thầy Lương quỳ xuống khấu đầu trước đại lão hòa thượng Quảng Tâm :

– Quảng Tâm sư phụ, xin đa tạ.

Đại sư trụ trì chùa Trầm đỡ thầy Lương dậy, đoạn lấy ra 1 túi vải nhỏ, vuốt chòm râu dài bạc trắng, đại lão hòa thượng nhẹ nhàng nói :

– Đây là trà được trồng trên đỉnh Tử Trầm Sơn…..Đã đến đây rồi thì không thể nào không thưởng qua 1 tách trà luận cảnh, ngâm thơ. Lương thí chủ, củi, nước ở đằng kia…..Hãy cùng ta pha trà, thưởng ngoạn. Mối nhân duyên này trăm năm khó gặp, cuộc đời tu hành của bần tăng xem ra đã viên mãn…..Đa tạ, đa tạ…..Hahaha….Hahaha.

Tiếng cười sảng khoái của đại lão hòa thượng Quảng Tâm vang vọng nơi già lam cổ tự. Quả đúng như vậy, cảnh sắc này, con người này, nhân duyên này biết khi nào mới có thể gặp lại…

[…….]

Trung Quốc Đại Lục….Hương Kim Giang….Tại “Mỏm Bán Nguyệt”.

A Luân đang nhổ đi những cây cỏ dại mọc quanh nấm mộ ngay bên dưới gốc cây ổi xanh tươi, trĩu quả.

Trên bia đá nơi nấm mộ có khắc dòng chữ :

“ Nhã Tịnh – Nhã Kỳ – Mẫu Tử Chi Mộ “

Đứng từ “ Móm Bán Nguyệt “ có thể nhìn ra toàn cảnh sông Châu Giang……Sau 2 tháng kể từ sự kiện “Thiên Cơ Bàn”, sông Châu Giang giờ đây thuyền bè qua lại tấp nập, Kim Giang – Kim Sơn giao thương sầm uất. Người bên Kim Sơn thường xuyên qua đây mua vải vóc, tơ lụa của bà con hương Kim Giang đem về buôn bán. Bên cạnh đó, dưới sự lãnh đạo của trưởng hương Kim Sơn là Vương Khải, phía Kim Sơn rất nhiệt tình trong việc hỗ trợ bà con dân hương Kim Giang xây dựng các công trình phục vụ cho việc trồng trọt, giao thương.

Có điều, trưởng hương Kim Giang là Lâm tiên sinh vẫn muốn gìn giữ những nét đẹp cổ xưa của tộc người Bạch nên những di chỉ cùng với những bức họa trên những ngôi nhà đều được giữ nguyên…..Bà con Kim Giang cũng đồng tình với điều này. Chỉ sau 2 tháng, mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp, từ con người cho đến cảnh vật, tất cả đều khởi sắc…..Duy chỉ có 1 điều khiến A Luân luôn trăn trở và không tài nào giải thích nổi.

Đó chính là : Toàn bộ dân hương Kim Giang và Kim Sơn…….Tất cả mọi người đều không nhớ đến sự tồn tại của thầy Lương. Ngay cả những người từng gắn bó với thầy Lương như Lâm tiên sinh, vợ chồng La đại phu, ông cháu tiểu Nguyệt, hay như cả Lan Lan phu nhân……Họ không biết thầy Lương là ai ? Khi nhắc đến thầy Lương, vẻ mặt họ ngơ ngác, đăm chiêu suy nghĩ để rồi cuối cùng họ đưa ra 1 câu hỏi :

“ Thầy Lương ư ? Ai vậy ? Là người Kim Giang hay Kim Sơn ? Tôi chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ……”

“ Phựt “

Nhổ ngọn cỏ, cầm trong lòng bàn tay…..Nhìn về hướng dòng sông Châu Giang, A Luân tự hỏi :

– Mọi người đều quên…..Tại sao ta lại vẫn nhớ…..Có phải đã quá bất công với thầy Lương rồi không ?

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]
Dark mode