Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Cải Táng Trường Lê – Chương 60 Châu Giang – Bạch Tộc

Chap 60 : Tản Mạn “Châu Giang – Bạch Tộc”

– Không phải chỉ có 1 mình cậu nhớ đâu…..Còn chúng tôi nữa mà. Khà khà khà…

Có giọng nói cất lên từ phía sau, là 1 giọng rất quen thuộc. A Luân dừng tay, quay đầu lại….Người vừa nói chính là Vương Khải, ông chủ Vương của tiệm kim hoàn Vương Lân, cũng đồng thời là trưởng hương Kim Sơn. Không chỉ Vương Khải mà còn có cả A Thiện và tiểu Long nữa.

A Luân tươi cười đáp :

– Vương trưởng hương, A Thiện……Khì khì, tiểu Long, là em dẫn 2 người họ đến đây phải không ?

Tiểu Long gật đầu trả lời :

– Dạ vâng, Vương trưởng hương sang bên này tìm anh nhưng không thấy….Em đoán anh đang ở “Mỏm Bán Nguyệt” nên dẫn ngài ấy tới đây….

Vương Khải, A Thiện, tiểu Long đứng trước phần mộ của mẹ con Nhã Tịnh phu nhân cúi đầu bái lạy…..

Tiểu Long với tay lên hái 1 trái ổi, cây ổi tỏa bóng mát bao phủ toàn bộ ngôi mộ chôn cất mẹ con Nhã Tịnh – Nhã Kỳ. Ổi chín vàng ươm, tỏa mùi thơm ngào ngạt….Khẽ chạm vào thân cây ổi, A Thiện nói :

– A Luân, anh còn nhớ khi chúng ta đào huyệt chôn cất 2 mẹ con Nhã Tịnh phu nhân, thầy Lương đã nói gì không ?

A Luân gật đầu trả lời :

– Nhớ, khi ấy thầy Lương có nói…..Khi nào cây ổi ra quả, linh hồn 2 mẹ con họ sẽ được siêu thoát….Sau khi Cơ Vân ( Cơ Thần Vũ ) chết đi, dường như tâm nguyện này của thầy Lương đã được hoàn thành. “Ô Mã Quan” là sự khởi đầu, tới bây giờ, “Mỏm Bán Nguyệt” chính là nơi kết thúc cho ân oán, hận thù giữa 2 hương Kim Giang – Kim Sơn…..Đến cuối cùng “Bạch Tộc” chúng ta đã có được 1 cuộc sống yên bình. Tất cả là nhờ thầy Lương…..Vậy mà….

Vương Khải vỗ vai A Luân, mắt nhìn về phía sông Châu Giang rộng lớn :

– A Luân, cậu vẫn suy nghĩ về việc bà con dân hương không ai nhớ đến sự tồn tại của thầy Lương ư ?

A Luân đáp :

– Đúng vậy, ông chủ Vương, “Bạch Tộc” có ngày hôm nay tất cả là nhờ thầy Lương….Vậy mà khi tôi nhắc đến thầy ấy, ngay cả những người như Lâm tiên sinh, như La đại phu đều không một ai nhớ. Cứ như thể thầy Lương chưa từng tồn tại, chưa từng xuất hiện ở đây vậy. Người bên Kim Sơn thì tôi không dám trách, nhưng bà con Kim Giang, chỉ mới cách đây không lâu, mọi người còn cùng tôi tiễn chân thầy Lương rời khỏi Bạch Hạc Sơn…..Vậy mà bây giờ, chẳng ai nhớ gì về thầy Lương nữa….Chuyện này là sao ?

Vương Khải khẽ thở dài :

– Vấn đề này tôi không giải thích được….Nhưng cậu nói không còn ai nhớ đến thầy Lương là sai rồi. Chẳng phải ở đây vẫn có 4 người nhớ tới thầy ấy hay sao ? Ký ức về thầy Lương đối với bà con Kim Giang – Kim Sơn dần biến mất trong tâm trí tất cả mọi người….Ngoại trừ 4 người chúng ta, những người từng có mối liên kết với “Ngũ Thần”. Điều này làm tôi nhớ đến 1 câu nói khi tôi hóa thân trở thành “Kim Thần” : “Thần Tộc” sẽ luôn tồn tại khi cái ác vẫn còn hiện hữu ( ý muốn nói Cơ Thần Vũ chưa chết thì “Thần Tộc” cũng sẽ xuất hiện trong cộng đồng “Bạch Tộc” ). Cũng giống như thầy Lương, mặc dù đại đa số bà con “Bạch Tộc” không còn nhớ gì về thầy Lương, tuy nhiên thầy Lương vẫn tồn tại trong ký ức của 4 người chúng ta…..Và chúng ta là những người có trách nhiệm gìn giữ, lưu truyền phần ký ức này…..Giống như cách mà tổ tiên “Bạch Tộc” để lại những di chỉ về “Thần Tộc” trong hang động “Khởi Nguyên”. Mọi người, hãy nhìn về sông Châu Giang mà xem, cảnh tượng thật tươi đẹp biết bao….Hãy nhìn hiện tại để cố gắng xây dựng tương lai, còn quá khứ đôi khi có những thứ quên chưa hẳn đã xấu, nhớ chưa hẳn đã là tốt. Thầy Lương là người bao dung, nhân hậu, cứu người không màng đến bản thân, không mưu cầu báo ơn, đền đáp……Hiện giờ thầy ấy đang ở 1 nơi nào đó rất xa chúng ta, thế nhưng nếu nhìn thấy cảnh sắc hiện hữu trước mắt chúng ta bây giờ, chắc chắn thầy ấy sẽ rất vui…….Chỉ cần 1 người nhớ đến thầy, giai thoại về thầy Lương mãi lưu truyền…

A Luân, A Thiện, tiểu Long nghe Vương Khải nói xong đều gật đầu, cùng nở 1 nụ cười rạng rỡ……Mặt trời đã lên, những tia nắng chiếu xuống lòng sông Châu Giang khiến cả dòng sông ánh lên sắc hoàng kim lấp lánh đẹp đến mê hồn.

A Luân vội lấy tay lau nhanh giọt nước mắt đang chực chảy xuống….A Luân, người được biết đến với danh xưng chiến binh mạnh nhất “Bạch Tộc” không ngờ cũng có lúc đa sầu, đa cảm đến như vậy….Cũng phải thôi, trong cuộc chiến với Cơ Vân ( Cơ Thần Vũ ), A Luân là người đã sử dụng lời thề của “Bạch Tộc”, sẽ bảo vệ thầy Lương bằng tính mạng của mình.

– Ông chủ Vương, có những lời này của ông….A Luân tôi như trút bỏ được toàn bộ ưu tư trong lòng….Cảm ơn ông chủ Vương…- A Luân nói.

A Thiện chép miệng :

– Chậc…chậc…A Luân, anh gọi thế là sai rồi….Giờ phải gọi là Vương trưởng hương. Tiệm kim hoàn Vương Lân giờ đã chuyển sang cho con trai ông ấy….Phải không Vương trưởng hương….Hề hề hề.

Vẫn cái kiểu nói gây cười đặc trưng của A Thiện…..A Luân đáp :

– Tên khốn lắm lời….Xem ra tình hình bên Kim Sơn cậu nắm rõ quá nhỉ ?

A Thiện cười ranh mãnh :

– Tất nhiên rồi, dù sao thì tôi cũng có kinh nghiệm qua lại giữa 2 hương trước mọi người nhiều mà….

Mặc kệ A Thiện đang nói dở, A Luân quay sang hỏi Vương Khải :

– Mà tiểu Long nói Vương trưởng hương muốn tìm tôi…Có chuyện gì vậy ?

Vương Khải đáp :

– À, tôi với Lâm tiên sinh đã thống nhất sẽ xây dựng 1 bến neo đậu thuyền bè bên này hương Kim Giang….Tôi muốn gặp cậu để trao đổi thêm về việc lựa chọn địa điểm. Việc này cần làm gấp, như vậy sẽ giúp cho giao thương trên sông Châu Giang thuận lợi hơn, đồng thời cũng sẽ dễ dàng kiểm soát số lượng tàu thuyền cập bến bên bờ Kim Giang.

A Luân gật đầu :

– Ý tưởng này thực sự rất hay, cảm ơn Vương trưởng hương…..Thời gian qua Vương trưởng hương đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Được rồi, chúng ta quay về trong hương bàn bạc tiếp….Mời Vương trưởng hương, tiểu Long, đi thôi…

A Luân, Vương Khải, tiểu Long rời khỏi “Mỏm Bán Nguyệt”, A Luân cõng tiểu Long vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ với Vương Khải….Còn lại A Thiện ngơ ngác, đưa tay gọi với :

– Ơ này…..mọi người, còn tôi nữa mà…..Tôi cũng có chuyện muốn nói….Đợi tôi với…

Dứt lời, A Thiện vội chạy theo, A Luân, Vương Khải giả bộ quay lại hỏi :

– Rồi cậu có chuyện gì muốn nói đây ?

A Thiện gãi dầu, mặt ửng đỏ, miệng ấp úng đáp :

– Chẳng….là…..3 ngày nữa…..tôi….sẽ cưới….tiểu Mai…..

A Luân, tiểu Long bụm miệng cười khúc khích…..A Luân thở hắt ra :

– Hầy, tưởng chuyện gì…..Chuyện đó bọn tôi biết rồi.

A Thiện ngạc nhiên :

– Làm…sao mà mọi người biết được chứ ? Tôi chỉ vừa mới thông báo thôi mà…?

A Luân cười :

– Khì khì, vậy sao…..Nhưng mà lão Ngũ đã thông báo với tất cả mọi người trong hương từ hôm qua rồi. Mà hôm qua hình như cậu vẫn đang bận “thám thính” tình hình bên hương Kim Sơn thì phải…..Hahaha….Hahaha….Nhưng mà dù sao cũng chúc mừng cậu nhé. Đám cưới này được bà con Kim Giang rất mong đợi….Bởi đây là mối lương duyên đầu tiên giữa Kim Giang và Kim Sơn sau gần 20 năm tách biệt.

Vương Khải, trưởng hương Kim Sơn cũng tươi cười nói với A Thiện :

– A Luân nói đúng, dân Kim Sơn cũng rất mong chờ đám cưới giữa cậu và tiểu Mai…..Chúng tôi sẽ hỗ trợ cậu hết mình, chúc mừng A Thiện..

A Thiện vui mừng, rưng rưng nước mắt :

– Cảm…cảm…ơn…mọi người…..Hức….hức….

Bốn người họ trở vào trong hương, đến gần nhà Lâm tiên sinh, trưởng hương Kim Giang…..Phía trước mặt có 1 cô bé chạy tới, vừa chạy vừa vẫy tay gọi :

– Tiểu Long, tiểu Long…..Em tìm anh mãi….

Cô bé đó là tiểu Nguyệt, cháu gái Trịnh đại thúc…..Cô bé chạy tới gần tiểu Long, miệng cười tươi rói :

– Tiểu Long, hôm qua anh hứa sẽ dẫn em đi xem hoa tử đằng mà…

Tiểu Long cười đáp :

– Tiểu Nguyệt, giờ anh sẽ dẫn em đi…Theo anh nào.

Tiểu Long, tiểu Nguyệt lễ phép cúi chào Vương trưởng hương, A Luân, A Thiện rồi nắm tay nhau chạy về hướng chân núi Bạch Hạc.

Vương Khải thoáng thấy đôi hài màu đỏ xinh xắn mà cô bé tiểu Nguyệt đang đi….Vị trưởng hương Kim Sơn bồi hồi nhớ lại :

“ Ông chủ Vương, ở đây có tiệm nào bán hài cho bé gái 8 tuổi không ? Nếu có cảm phiền ông chủ Vương dẫn tôi tới đó…”

Nở 1 nụ cười ấm áp, Vương Khải khẽ nói :

– Thầy Lương, thầy thật là chu đáo…..Con dân “Bạch Tộc” mãi mang ơn và nhớ đến thầy….Dù ở bất cứ đâu, mong thầy hãy bảo trọng…..

[……..]

Chùa Trầm, Tử Trầm Sơn…..8h sáng….

– Lương thí chủ, ý thí chủ đã quyết….Nhà chùa thực không dám giữ. Ở đây có chút cơm nắm, thí chủ cầm theo ăn dọc đường. – Quảng Tâm sư phụ đưa gói cơm nắm cho thầy Lương đoạn nói.

Thầy Lương cúi đầu cảm tạ đại lão hòa thượng Quảng Tâm cùng Hữu Nhẫn….Thầy Lương đáp :

– Đa tạ Quảng Tâm sư phụ, cảm ơn Hữu Nhẫn…..Đến lúc Lương tôi phải đi rồi, dù trong lòng rất muốn ở lại đây. Danh thắng chùa Trầm thật khiến cho người ta quyến luyến.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm khẽ gật đầu :

– A di đà Phật, Lương thí chủ….Mạn phép cho bần tăng hỏi thí chủ dự định sẽ đi đâu sau khi rời khỏi chùa Trầm.

Không ngần ngại, thầy Lương trả lời :

– Thưa Quảng Tâm sư phụ, tôi đang trên đường đi về hướng Tây Nam….Sư phụ có điều gì chỉ dạy xin cứ nói.

Đại lão hòa thượng Quảng Tâm nghe xong thì im lặng, đoạn vị đại sư trụ trì chùa Trầm nhắm mắt, chắp tay, cúi đầu trước thầy Lương, miệng nói :

– A di đà Phật…..Lương thí chủ, chúc thí chủ lên đường bình an…..Hãy bảo trọng.

Nghiêng mình, cúi đầu đáp lễ đại lão hòa thượng…..Thầy Lương đầu đội nón mê, vai đeo tay nải, chân đi giày vải bái biệt chùa Trầm tiếp tục đi về hướng Tây Nam…

Nhìn bóng lưng thầy Lương khuất sau những bậc đá lên xuống…..Đại lão hòa thượng ngước mặt nhìn trời, thành tâm cung kính :

– Phổ độ chúng sanh, cứu nhân độ thế….A di đà Phật….A di đà Phật…..Hữu Nhẫn, theo ta đi gieo “Đậu Hoàng Kim”.

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 1 Average: 5]
Dark mode