Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Thầy Tàu ly kỳ truyện quyển 5 – Chap 21: Tiếng cười Từ Bên Nhà Hàng Xóm

Chap 21: Tiếng cười Từ Bên Nhà Hàng Xóm.
Quán trọ Đại An thuộc hương Kim Sơn, chủ quán trọ vừa tính sổ sách của ngày hôm nay vừa nói với tiểu nhị:
– cũng muộn rồi, chuẩn bị đóng cửa thôi….
– Xong ngay đây ông chủ. – Tiểu nhị đáp lại.
Đang xếp từng tấm ván gỗ để đóng cửa thì thầy Lương đi tới, bước vội thêm vài bước, thầy Lương nói với tiểu nhị:
– Xin lỗi, tôi đi đường xa quá bộ đến đây. Cũng đã muộn | rồi, không biết ở đây còn phòng trống không ? Cho tôi thuê một phòng…
Tiểu nhị dòm dòm thầy Lương từ đầu đến chân, đoạn quay vào trong gọi với chủ quán:
– Ông chủ, có khách hỏi trọ này……
Chủ quán nói vọng ra:
– Hết phòng rồi, bảo đi tìm nhà trọ khác đi…..Chỗ này đóng cửa rồi…
Tiểu nhị quay lại thở dài:
– Hày, ông lão, ông nghe thấy rồi đấy….Quán trọ hôm nay đông khách nên hết phòng mất rồi. Phiền ông đi tìm chỗ khác, cứ đi thẳng đến cuối đằng kia có nhà trọ đấy.
Đã là cuối giờ Hợi, mặc dù tiểu nhị nói thế nhưng đứng từ đây nhìn về cuối đường, mọi thứ đều tối om. Từ lúc vào đến trong hương, thầy Lương cũng có hỏi thăm 1 vài nhà xin ngủ nhờ, thế nhưng đều bị từ chối. Họ chỉ thầy đến quán trọ này, thầy Lương cố nói thêm:
– Tôi thân già, đi đường xa, bây giờ cũng đã gần nửa đêm……Nếu không còn phòng thì cho tôi vào trong tựa lưng góc cầu thang nghỉ ngơi đến sáng mai cũng được. Tiền phòng các vị tính thế nào tôi xin trả.
Nom thầy Lương cũng khổ hạnh, lại thêm phần tuổi cao, tiểu nhị ậm ờ muốn để thầy Lương vào nhưng không dám tự quyết, dùng tay lắp ván gỗ, tiểu nhị nói:
– Chậc, được rồi…Ông lão, ông đợi ở đây để tôi hỏi qua ông chủ trước đã….
Đi tới quây nơi chủ quán đang gõ gõ vào bàn tính để cộng tiền, tiểu nhị nói khẽ:
– Ông chủ…..
Chủ quán tặc lưỡi, mắt vẫn chăm chú vào sổ sách:
– Cái gì đấy…..Không thấy tao đang bận à ?
– Chẳng là vị khách vừa hỏi phòng trọ cũng cao tuổi rồi, râu bạc, tóc bạc…..Giờ cũng sắp nửa đêm, hay là cứ cho ông ấy vào trong rồi kê tạm mấy cái bàn, sáng mai gọi ông ta dậy sớm rồi mình dọn hàng….Chứ tầm này mà đuổi đi cũng tội tội…..Nhìn ăn mặc quần áo lạ lắm, không phải người ở vùng này đâu.
| Nghe tiểu nhị nói, chủ quán trọ dừng tay, đưa mắt nhìn ra
bên ngoài cửa…..Đứng trước cửa quả nhiên là 1 ông lão râu bạc, ăn bận quần áo không giống với những người từng đến đây. Chép miệng, chủ quán trọ đáp:
– Thôi được rồi, ra bảo ông ấy vào đây….Miễn không phải Tiểu nhị chạy ra mời thầy Lương vào, rót nước mời thầy Lương uống, chủ quán trọ hỏi:
– Ông lão, ông là người ở đâu tới đây mà sao tôi nhìn quần áo ông lạ vậy ? Chỗ chúng tôi đón khách khắp mọi nơi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy bộ quần áo kiểu này…
Thầy Lương nói:
– Không giấu gì ông chủ, tôi là người gốc Trung nhưng nhiều năm qua sinh sống bên Việt Nam, quần áo tôi đang mặc là quần áo của người Việt, thế nên ông chủ thấy lạ mắt cũng không có gì khó hiểu…..Phiêu bạt đã lâu, nay mới có dịp quay về quê hương, đang đi trên đường thì ghé qua đây đúng lúc nửa đêm….Cảm ơn ông chủ đã thương tình mà cho ở lại tới sáng mai. Tôi xin được trả tiền trợ đầy đủ….
Chủ quán trọ ngẫm nghĩ 1 lúc, ông ta gật gù gọi tiểu nhị:
– A Cẩu, đóng cửa xong mày đưa ông ấy lên trên tầng 3, ở cuối dãy có 1 phòng nhỏ để chăn gối……Thu xếp cho ông ấy ở đấy, chứ dưới này sáng mai còn dậy sớm dọn hàng, mà ngủ đây cũng lạnh…
Tiểu nhị vâng dạ nói thầy Lương đợi mình 1 lát, cửa đóng chưa xong bỗng nhiên trên tầng trên có tiếng bước chân người đi xuống, không phải 1 người mà tận 4-5 người…..
” Rầm,rập ”
“ Cộp…cộp….cộp”
Tất cả đều là đàn ông, nét mặt họ cau có như đang khó chịu điều gì…..Chủ quán trọ vội hỏi:

– Các vị khách quan, có chuyện gì mà mọi người cùng lúc xuống đây thế này ?
Một người trừng mắt, đập tay xuống bàn lớn giọng:
– Ông còn hỏi à ? Cái nhà trọ của ông có phải đang muốn chọc tức chúng tôi không ? Đã nói ngày mai chúng tôi phải đi sớm nên cần phải nghỉ ngơi…..Ấy thế mà nửa đêm nửa hôm cứ hết cười rồi lại khóc, khóc xong lại hú hét ầm Ĩ…..Thế thì bố ai mà ngủ được.
Người khác nói thêm:
– Mà…mà có phải cười như người bình thường đâu…..Đây nó cười khanh khách, cười lanh lảnh cứ như là ma ấy……Nghe sợ chết đi được, ông chủ, ông xem thế nào giải quyết chuyện này cho chúng tôi……Không thì trả lại tiền đây, chúng tôi đi chỗ khác…..
Tiểu nhị chạy vội lại chỗ chủ quán, ghé vào tai chủ quán nói thầm:
– Ông chủ…Lại là con gái nhà lão Sảng rồi, mấy hôm trước con cũng nghe thấy bên đó có tiếng khóc của phụ nữ…..Hỏi dò thì thấy mọi người bảo cô ta bị ma nhập, lão Sảng mấy hôm nay tá hỏa đi tìm thấy về bắt ma…Khách nghỉ lại đêm qua. sáng nay cũng khác nhau là không ngủ được vì cứ nghe thấy tiếng khóc, tiếng cười rợn người…
Chủ quán trọ nghe mà rùng mình, ông ta gắt:
– Sao không ai nói với tao chuyện này ?
Tiểu nhị tiếp:
– Thì ông chủ đi 10 ngày nay mới về, bình thường bà chủ đến đây xong tôi cũng có ở lại đây đâu. Với nữa chuyện này ai biết đâu mà nói…..Đấy là con cũng nghe phong thanh là như vậy..
Mấy vị khách nóng tính nghe chủ quán với tiểu nhị thì thào to nhỏ lại càng bực mình hơn, 1 người cau mày gắt gỏng:
– Thế bây giờ các người có giải quyết cho chúng tôi không đây…
Chủ quán vội đáp:
– Trước…trước tiên để tôi….lên xem thế nào đã…
Chủ quán nói bọn họ dẫn mình lên trên phòng, cả tiểu nhị cũng đi theo…..Lên đến nơi, ban đầu thì không nghe thấy gì nhưng 1 lúc sau quả nhiên bên phía nhà lão Sảng vang lên tiếng cười như điên dại…..
“ Hé…he…hé……He…he…he….Ha…ha….ha….”
” Tóc ta đẹp chưa này…..Hi hi hi……Nào…lại đây….đừng chạy….để ta bện tóc cho ngươi…..He he he……”
Có cả giọng nói của đàn ông vang lên:
” Ôi tiểu thư ơi…..Tiểu thư tha cho tôi…..Tóc tôi còn chưa được 1 đốt ngón tay thì bện với buộc thế nào được…… Ông bà ơi, cứu con với……Tiểu thư…đáng sợ lắm…”
Tiểu nhị nói với chủ quán trọ:
– Là giọng thằng Sâm, người làm cho nhà lão Sảng….Nửa đêm mà cười như điện thế này thì đúng ma nhập thật rồi.
Chủ quán trọ không tin vào chuyện ma quỷ, ông ta trấn an mấy vị khách: để ý đến những ông ấy không hề nổi giận hay tỏ thái độ khó chịu…… Thêm nữa, phải lên trên tầng trên mới nghe thấy tiếng cười bên nhà lão Sảng, ấy thế mà ngồi ở dưới này ông ta cũng nghe được…..Biết gặp phải cao nhân, chủ quán trọ vội đáp:
– Nếu…nếu được như vậy thì tốt quá….Ông lão, chuyện này xin nhờ ông vậy……
[………
Bên nhà lão Sảng, hai vợ chồng lão Sảng lúc này chỉ biết ngồi ôm nhau nhìn đứa con gái đang phát điên, phát dại túm chặt lấy thằng hầu vò đầu bứt tóc. Đã gần 1 tuần trôi qua, ban ngày không sao, cứ đến tầm nửa đêm về sáng là cô con gái lại như biến thành 1 người khác…..Hết cười lại khóc, hết khóc lại cười, tìm cũng đã mấy thây nhưng mỗi lần dán bùa, uống thuốc, không những không khỏi, ngược lại còn biến chuyện đáng sợ hơn. Nguyên nhân từ đâu, vợ chồng lão Sảng cũng không biết….
– Đói…..ta đói…..quá……Ta…muốn ăn……Trứng….ta… thèm…trứng….
Con gái lão bảng nhe răng ra cười man dại, hai tay vuốt ve mái tóc, miệng kêu đói, cô ta đứng dậy, buông tha cho thằng Sâm rồi chạy một mạch xuống bếp……Vợ chồng lão Sảng định chạy theo thì nghe thấy bên ngoài cổng có tiếng gõ, kèm theo đó là tiếng người gọi lớn:
” cộc……cộc….cộc “
– Lão Sảng…..Mở cửa ra, chúng ta cần phải nói chuyện

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]