Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Thầy Tàu ly kỳ truyện quyển 5 – Chap 23: Gánh Hát Ma

Thầy Tàu Ly Kỳ Truyện – Quyển 5 – Tác Giả Trường Lê.
– THIÊN CƠ –
Chap 23:” Gánh Hát Ma ”
– Cách đây 7 ngày có 1 đoàn hát đến từ Cổ Thành về đây biểu diễn. Con bé tiểu Mẫn từ nhỏ đã rất đam mê ca hát, nghe có đoàn về nó rất háo hức. Gánh hát đó ở lại hương Kim Sơn biểu diễn 2 ngày phục vụ bà con. Trong 2 ngày đó, ngày nào tiểu Mẫn cũng đến xem. Con bé còn khoe vì có giọng hát hay nên được đoàn của họ mời lên hát chung với với người trong đoàn. Được mặc quần áo đẹp, được trang điểm lộng lẫy. Biết đó là sở thích của con gái, thêm nữa 1 năm cũng chỉ có 1-2 đoàn hát về đây nên vợ chồng tôi cũng để cho con thoải mái. Trước hôm đoàn rời đi, tiểu Mẫn báo không ăn cơm nhà vì hôm ấy đoàn tổ chức tiệc chia tay và họ có mời tiểu Mẫn đến chung vui. Tối ngày hôm đó sau khi ăn uống xong, đoàn của họ nhổ trại lên đường. Tiểu Mẫn quay về nhà, mặt thoáng buồn, vợ chồng tôi cũng động viên con sau này biết đâu sẽ có cơ hội gặp lại họ. – Vợ lão Sảng nói.
Thầy Lương hỏi:
– Từ Cổ Thành sao ? Có phải nơi đó cách đây chừng 30 dặm phải không ?
Ông Xuyên chủ quán trọ gật đầu:
– Đúng vậy, Cổ Thành là nơi sầm uất, dân cư đông đúc, cũng là nơi trung chuyển của nhiều loại hàng hóa thế nên người đến từ cổ Thành tản đi khắp mọi nơi. Hương Kim Sơn là địa điểm dừng chân của khá nhiều người đến từ Cổ Thành.

Thầy Lương hỏi vợ chồng lão Sảng:
– Có nghĩa là sau khi đoàn hát đó rời đi, con gái của 2 vị bắt đầu có những biểu hiện khác thường….?
Lão Sảng đáp:
– Dạ vâng, nhưng phải đến gần nửa đêm ngày hôm sau mới xảy ra chuyện…..Thực ra lúc đó vợ chồng tôi cũng không có suy nghĩ gì…..Bình thường cứ tới giờ Họi là cả nhà tôi tắt đèn đi ngủ. Hôm đó sắp sang canh mà phòng tiểu Mẫn vẫn còn sáng đèn. Đang ngủ thì vợ chồng tôi nghe thấy tiếng hát, nhà có 2 vợ chồng, đứa con gái cùng với thằng hầu…..Chúng tôi đi ra xem thì tiếng hát phát ra từ trong buồng của tiểu Mẫn. Đứng bên ngoài còn thấy cả bóng của nó đang múa, vợ chồng tôi gọi cửa, khi nó mở cửa ra thì chúng tôi thấy nó đang mặc 1 bộ quần áo của đoàn hát, còn trang điểm lòe loẹt, đội cả tóc giả…..Tôi mới hỏi mấy thứ này nó lấy ở đâu thì con bé trả lời là một người trong đoàn hát tặng. Khi ấy cũng chỉ nghĩ con mình vui vì mấy món đồ đó nên ca hát, múa may tập theo đoàn hát mà thôi…..Sáng hôm sau, con bé ngủ li | bì, đến giờ cơm phải gọi mới dậy nhưng xúc được vài thìa
là bỏ mứa, kêu buồn ngủ không muốn ăn…..Ngủ tới tối. thì nó tỉnh dậy, khác với vẻ mệt mỏi buổi sáng, tối đến nó tràn đầy sức sống, ca hát liên hồi, nó tiếp tục trang điểm rồi mặc bộ quần áo của đoàn hát nhảy múa bên trong buồng. Hát xong chẳng hiểu sao nó ôm mặt khóc nức nở. Vợ chồng tôi đến hỏi xem con làm sao thì nó ngừng khóc, nó quay ra nhìn chúng tôi, chỉ tay vào mặt vợ chồng tôi rồi cười phá lên như điên dại……Ngồi trước gương soi, con bé chải tóc, sơn móng tay, tô son, lúc khóc, lúc cười tới khi gà gáy nó mới lên giường đi ngủ……Sáng ra, tôi có hỏi tại sao hôm qua con lại cười khóc như vậy thì tiểu Mẫn mặt ngơ ngác lắc đầu bảo mình đâu có làm thế ? Rồi nó ngáp kêu buồn ngủ, bỏ bữa không ăn uống chỉ nằm lì 1 chỗ trong phòng. Rơm rớm nước mắt, khẽ đưa vạt áo lau đi, lão Sảng tiếp:
– Sau 2 ngày như vậy là tôi có dự cảm không lành……Tôi mời thầy thuốc về nhà khám bệnh thì thầy thuốc cũng chỉ bảo con bé bị suy nhược do không ăn uống. Nhưng cứ đến tầm nửa đêm về sáng là nó lại nhảy múa, hát ca, gào khóc cả đêm…..Hàng xóm bắt đầu có ý kiến, vợ chồng tôi đành phải đem con nhốt vào trong buồng, cài then bên ngoài cửa lại, bảo thăng hầu trông chừng…..Nhưng không biết bằng cách nào, then cài như có người mở ra, ban đầu vợ chồng tôi còn chửi mắng thăng hầu vì nghĩ nó mở cửa cho cô chủ. Nhưng đêm ngày thứ 4, chính mắt tôi nhìn thấy thanh gỗ cài cửa tự động rơi xuống đất, giống như có thứ gì vừa đẩy nó ra khỏi lẫy vậy. Cánh cửa mở bung ra, tiểu Mẫn lúc này đã mặc bộ quần áo diêm dúa, tô son đỏ choét, nó trừng đôi mắt sắc lạnh, vô hồn nhìn vợ chồng tôi cùng điệu cười man dại……Cũng biết đó không phải là con gái của mình nữa nhưng con có điện, có dở dại thì cũng vẫn là con. Nhìn đứa con gái đứt ruột đẻ ra múa múa, hát hát, cười cười, khóc khóc mà vợ chồng tôi cũng muốn điên theo nó.
Ông Xuyên chủ quán trọ hỏi:
– Nói như vậy có khi nào tiểu Mẫn nó bị thế này là do đoàn hát kia không ? Tôi nghi con bé bị bỏ bùa, êm ngải cũng nên…..
Vợ lão Sảng sụt sùi:
– Thì vợ chồng tôi cũng nghĩ thế…..Sáng hôm nay, có người mách là trong hương xuất hiện 1 vị thầy bùa từ Bắc Kinh quá bộ tới. Vợ chồng tôi hớt hải đi đến thỉnh cầu thây cứu giúp. Sau khi chúng tôi trình bày hết tất cả sự tình thì thấy nói con tôi bị ma nhập. Tôi mới xin thầy đến nhà mình để trừ ma nhưng do thầy có công chuyện phải đi ngay, mà đến đêm con ma mới xuất hiện nên thầy đưa cho vợ chồng tôi mấy lá bùa, nói dán trước cửa phòng….Thầy còn bảo đem tất cả những đồ vật mà đoàn hát đó tặng đốt hết đi. Chỉ cần làm như vậy, con gái tôi sẽ trở lại bình thường….
Chủ quán trọ thở dài:
– Thế sao đêm nay nó vẫn còn khóc lóc, gào rú kinh dị vậy ?
Lão Sảng buồn rầu đáp:
– Thì bởi vậy, hức…..mấy lá bùa dán bên ngoài cửa bốc cháy phừng phừng….chẳng thấy ma quỷ nào bị tiêu diệt, chỉ thấy tiểu Mẫn càng trở lên dữ tợn hơn, nó dùng tay đập phá, cào vào cánh cửa, dù đã thêm 2 thanh gỗ chặn bên ngoài thế nhưng vẫn không thể giữ chân được nó…… Cả nhà tôi đang rối lên thì các vị sang..
Nhìn thầy Lương, vợ chồng lão Sảng chắp tay khẩn khoản nói:
– Ông lão, còn chưa nhìn thấy con bé ông đã biết nó bị quỷ nhập……Chắc hẳn ông lão đây là bậc cao nhân, vợ chồng tôi khấu đầu cầu xin ông ra tay cứu lấy tiểu Mẫn…..Chỉ cần cứu được con bé, có bán cả gia tài này đi, chúng tôi cũng xin chịu….
Thầy Lương đã nghe hết câu chuyện, cũng đã phần nào đoán ra được nguyên nhân tiểu Mẫn bị quỷ ám…..Thầy Lương nói với vợ chống lão Sảng:

– Hai vị không cần đa lễ, nghe xong tất cả thì tôi cũng hiểu rồi……Vị thầy bùa kia có phán đoán chính xác, có điều pháp lực của ông ta chưa đủ cao để trừ được con quỷ này.
Chủ quán trọ hỏi:
– Như vậy thì chính xác là đoàn hát đó đã hãm hại tiểu Mẫn sao hả ông lão ?
Thầy Lương trả lời:
– Rất có thể là như vậy…Nghe xong đột nhiên tôi lại nhớ tới 1 chuyện….Mấy món đồ được tặng ấy thực sự có vấn đề..
Chủ quán trọ hỏi tiếp:
– Ý ông lão là 1 trong số những món đồ đó có chứa con quỷ…?
Thầy Lương đáp:
– Đúng thế……Chắc các vị cũng từng nghe đến chuyện ma quỷ nhập vào gương soi, nhập vào quần áo hay bất kể 1 đồ dùng nào đó rồi chứ ?
Cả 3 người là ông Xuyên, vợ chồng lão Sảng đều cùng gật đầu…..Thầy Lương tiếp:
– Còn 1 chuyện này nữa, chuyện về những gánh hát được gọi là ” Gánh Hát Ma “.
– Gánh…gánh hát ma…là…là sao hả ông lão…? – Lão Sàng run giọng hỏi.
Thầy Lương nhấp ngụm trà rồi khẽ trả lời:
– ” Gánh Hát Ma ” là 1 gánh hát nhìn bên ngoài cũng không có gì khác biệt với những gánh hát bình thường……Thế nhưng họ có 1 điều bí mật mà không phải ai cũng biết đó là trong đoàn hát có thờ 1 loại bùa quỷ.

Chắc các vị sẽ thắc mắc con quỷ này từ đâu mà có…..Tương truyền vào thời xa xưa, khi các gánh hát bắt đầu xuất hiện, có những gánh hát đi đâu cũng được yêu mến, được đông đảo bà con đón nhận…..Ngược lại cũng có gánh hát ế ẩm, diễn không ai xem. Và để duy trì gánh hát, người ta đã thỉnh về 1 loại bùa ma quỷ. Nói nôm na cho dễ hiểu thì khi 1 gánh hát thờ loại bùa này sẽ giống như nuôi ma, nuôi quỷ vậy……Thứ bùa này sẽ giúp cho đoàn hát có nhiều người đến xem, thu hút bà con từ đó kiếm được tiền bạc. Đổi lại, tất cả những người trong đoàn phải luôn luôn thờ cúng nó, lập khế ước phải nuôi dưỡng nó cho tới những đời sau. Nếu làm sai lại lời thề, tất cả những người trong đoàn hát sẽ phải vong mạng. Đó là lý do vì sao có những gánh hát trải qua đến tận đời con, đời cháu vẫn được duy trì, mặc dù nghề hát rong, biểu diễn nay đây mai đó ngày càng phai nhạt và ngày càng ít người xem…càng thờ thứ bùa quỷ đó lâu thì lễ vật ngày càng quái đản. Ban đầu chỉ là hoa quả, bánh kẹo, nhưng lâu dần sẽ là trứng gà sống, thịt sống, gia cầm, gia súc…… Cho tới khi phải cúng cả người sống. Tất nhiên việc bắt người làm lễ vật cúng cho ma quỷ là điều dễ bị phát hiện. Chính vì vậy, những “Gánh Hát Ma ” này sẽ tìm cách tế quỷ bằng việc dụ dỗ người lạ vào đoàn hát, để con quỷ gá linh hồn vào những đồ vật đem tặng…… Người nhận phải vô tình rước quỷ vào nhà, trước là hại chết bản thân, sau là hại chết gia đình, trở thành lễ vật tế quỷ…
Nghe thầy Lương nói mà cả 3 người sởn gai ốc…..Lão Sảng lắp bắp:
– Vậy…vậy là con gái tôi….gặp phải ” Gánh Hát Ma ” rồi ư. ?
Thầy Lương đáp:
– Nhiều khả năng là như vậy…? Thế vợ chồng hai vị đã tất cả những người trong đoàn hát sẽ phải vong mạng. Đó là lý do vì sao có những gánh hát trải qua đến tận đời con, đời cháu vẫn được duy trì, mặc dù nghề hát rong, biểu diễn nay đây mai đó ngày càng phai nhạt và ngày càng ít người xem….Càng thờ thứ bùa quỷ đó lâu thì lễ vật ngày càng quái đản. Ban đầu chỉ là hoa quả, bánh kẹo, nhưng lâu dần sẽ là trứng gà sống, thịt sống, gia cầm, gia súc…… Cho tới khi phải cúng cả người sống. Tất nhiên việc bắt người làm lễ vật cúng cho ma quỷ là điều dễ bị phát hiện. Chính vì vậy, những “Gánh Hát Ma ” này sẽ tìm cách tế quỷ bằng việc dụ dỗ người lạ vào đoàn hát, để con quỷ gá linh hồn vào những đồ vật đem tặng…… Người nhận phải vô tình rước quỷ vào nhà, trước là hại chết bản thân, sau là hại chết gia đình, trở thành lễ vật tế quỷ…
Nghe thầy Lương nói mà cả 3 người sởn gai ốc…..Lão Sảng lắp bắp:
– Vậy…vậy là con gái tôi….gặp phải “ Gánh Hát Ma ” rồi ư. ?
| Thầy Lương đáp:
– Nhiều khả năng là như vậy…? Thế vợ chồng hai vị đã đem đốt tất cả những thứ đồ đó hay chưa ?
Vợ lão Sảng gật đầu lia lịa:
– Dạ…dạ…chúng tôi….đem dốt cả rồi….a…..?
Thầy Lương nhíu mày:
– Thật vậy sao ? Đốt ở đâu……

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 1 Average: 5]