Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Thầy Tàu ly kỳ truyện quyển 5 – Chap 26: Kẻ Gỡ Bùa

Chap 26: Kẻ Gỡ Bùa…
“ Phừng…Phững ”
Sau câu khẩu quyết của thầy Lương, lá bùa bốc cháy, lửa từ lá bùa nhanh chóng
lan rộng ra toàn bộ mái tóc của tiểu Mẫn..
“Á….á……..á………á…..”
” Ngừ……ngừ…..ngừ……đau….đau….quá…..sao… lại….đau…thế…này…”
” Kéc…..kéc……kéc…”
Bên trong đám lửa, con quỷ hét lên những tiếng kêu thảm thiết, những âm thanh
gào rú đến rợn người. Lửa đã cháy lan đến tất cả những lọn tóc dài nhất bên
dưới nền nhà. Con quỷ cũng không đứng im chịu trận, mặc cho phần tóc đang bị
lửa thiêu đốt, nó vẫn tiếp tục phóng ra những dải tóc khác ra khắp nơi trong căn buồng. Tóc bám vào bàn ghế, vào chân giường, bám cả vào những thanh và trên mái, tóc của con quỷ như những mũi lao phóng thẳng về phía thầy Lương, thế nhưng còn chưa kịp chạm vào người thầy Lương đã bị đốt cháy rơi lả tả xuống đất.
Thầy Lương chắp tay lại, mắt nhìn thẳng về phía con quỷ đang điên cuồng gầm rú. thầy Lương nói:
– Quỷ tóc, ngươi không thoát được đâu……Bùa liệt hỏa ẩn chứa ngọn lửa mang tính kỵ tà rất đặc biệt. Nó sẽ bùng cháy dữ dội khi tiếp xúc với ma tính cũng như quỷ khí, nhà người sẽ bị thiêu đốt cho tới khi quỷ hồn tan biến. Căn phòng này vốn dĩ đã bị ta giăng kết giới, người có muốn chạy cũng không được.
Mặc dù bị thiêu đốt, thế nhưng cơ thể của tiểu Mẫn đường như lại không bị chút tổn hại nào……Đúng như lời thầy Lương nói, ngọn lửa chỉ cháy lan ra phần tóc của tiểu Mẫn, không thiêu cháy da thịt.
Con quỷ biết mình đã gặp phải cao nhân, ngay từ khi thầy Lương bước vào trong buồng, con quỷ cứ ngỡ
mình là người có thể uy hiếp thầy Lương để tìm đường thoát thân. Thế nhưng chính con quỷ mới là người bị thầy Lương dụ vào bẫy, một mặt thầy Lương đọc chú trừ ma để con quỷ hiện nguyên hình, mặt khác thầy Lương cố tình để cho nó nhìn thấy những người đứng bên ngoài cửa + đó tiến nó bên ngoài cửa, từ đó khiến nó bộc lộ quỷ tính tấn công họ. Nếu như con quỷ không chịu hiện hình, nhất quyết ẩn thân bên trong cơ thể của tiểu Mẫn, sẽ rất khó khăn để có thể tiêu diệt nó. sự thèm khát máu thịt, mong muốn gia tăng sức mạnh để chạy trốn đã khiến con quỷ phải hiện nguyên hình. Và thầy Lương chỉ chờ như vậy….
” Kéc….Kéc…Kéc…”
” Phừng…phừng…phừng ”
Ngọn lửa đeo bám đến từng sợi tóc của con quỷ, nó vẫn cố phóng ra những lọn tóc mới bám vào khắp nơi, lúc này cả người của tiểu Mẫn đang bị treo lên khoảng không giữa nhà, tóc giăng khắp nơi như mạng nhện, tóc mọc đến đâu, lửa cháy đến đấy……Bên ngoài cửa buồng, ông Xuyên chủ quán trọ vừa sợ vừa hồi hộp, tò mò muốn xem đến cuối cùng. Lão Sảng vì thương con gái mà cứ thế quỳ trước cửa buồng lạy lục, khấu đầu, mắt không dám nhìn, vợ lão Sảng lúc này mới khẽ mở mắt tỉnh lại….
“Á……………………. ”
Tiếng gào thét của con quỷ càng lúc càng kinh khủng, tóc của nó cũng không thể tiếp tục dài ra được nữa, những cặp mắt của nó bắt đầu rỉ máu, thể nghe thấy tiếng lửa xèo xèo trên khuôn mặt ma quái của nó…
” Ông….lão…tôi…biết…sai…rồi……Tha….cho… tôi…..Tôi…hứa.sẽ…không…hại…người…nữa….”
“Hu….hu… hu…. hu…hu…hu….”
Con quỷ van xin thầy Lương, đột nhiên nó quay người lại, dùng tay vén mái tóc xõa che kín khuôn mặt, để lộ ra gương mặt của tiểu Mẫn……Lúc này tiểu Mẫn như 1 cái xác không có hồn, đôi mắt nhắm nghiền, không biểu lộ cảm xúc. Bất chợt, tiểu Mẫn mở trừng mắt, nhìn về phía cửa ra vào, hai dòng huyết lệ cứ thế tuôn rơi, tiểu Mẫn ho lên những tiếng khùng khục rồi bắt đầu thổ huyết…
“Ya….wa…..ụa…”
“ Khục…khặc…khục…khục ”
Đôi mắt khóc ra máu, miệng cũng đầy máu tươi, tiểu Mẫn vươn hai cánh tay về phía trước, miệng gọi lớn:
“ Cha….ơi……mẹ…ơi…….cứu…..con…với…”
| ” Con…sắp….chết…rồi……cứu….con….với ”
“Ya….wa….me…ọe”
vừa gọi, tiểu Mẫn vừa thổ huyết, tóc trên đầu cứ thế cháy phừng phừng……Thầy Lương bình tĩnh nói:
– Quỷ tóc, ngươi đừng hòng lung lạc lòng người….Quỷ khí của người sắp bị liệt hỏa thiêu đốt đến cạn kiệt. Người không thoát được đâu….Chịu chết đi…
“ CHA…MẸ….ƠI….CỨU…..CON…VỚI..” “Á………… ……………….. ” ĐAU…QUÁ…..CON….CHẾT…..MẤT”
“ CỨU……CON…….CỨU…..CON ”
Bên ngoài cửa, vợ lão Sảng choàng tỉnh, bà ta ngồi bật dậy sau tiếng la hét thất thanh của con gái. Mở to mắt nhìn vào bên trong, thấy con gái đang bị tóc quấn khắp người, lửa cháy bừng bừng, mắt khóc ra máu, miệng thổ huyết…….Vợ lão Sảng gào lên:
– CON ƠI…….TIỂU MẪN….CON ƠI…..
Vợ lão Sảng vùng dậy, lồm cồm bà ta bò qua ngưỡng cửa…….Lúc này ông Xuyên chủ quán trọ mới nhớ ra lời căn dặn của thầy Lương trước đó là phải ngăn cản không cho ai được bước vào bên trong buồng. Lão Sảng vẫn tiếp tục quỳ lạy, khi chủ quán trọ với tay lao tới tính túm người vợ lão Sảng lại thì cũng đã không kịp nữa……Vợ lão Sảng đã lao cả người vào trong buồng.
Bò rạp người dưới đất, bà ta khóc lóc gọi tên con gái:
– Tiểu Mẫn……Mẹ…đây……mẹ đến…cứu con đây….
Có người khác bước qua cánh cửa đồng nghĩa với việc kết giới thầy Lương giăng ra trước đó đã mất tác dụng…….cũng đúng vào lúc con quỷ sắp bị tiêu diệt thì xảy ra biến cố. Trong ngọn lửa cháy phừng phừng, khi con quỷ không còn đủ sức để khiến cho tóc của nó dài ra thêm nữa có nghĩa quỷ khí của nó đã hết. Trong khoảnh khắc đó, thầy Lương khẽ khựng lại khi thầy vừa nhìn thấy một thứ gì đó phát ra từ con quỷ.
Con quỷ trong thân xác tiểu Mẫn lập tức lao về phía vợ lão Sảng…….Nó trợn trừng mắt, giữ những ngón tay đầy máu như muốn giết người……Thế nhưng, nhờ vào sự cẩn trọng mà thầy Lương đã tính đến cả tình huống này. Trước đó, thầy Lương đã dùng máu của mình viết lên trán cả 4 người họ 1 chữ “Hộ”. Mặc dù kết giới bị phá vỡ, thế nhưng chữ “Hộ” đó lúc này vẫn phát huy tác dụng. Còn chưa kịp chạm vào người vợ lão Sảng, bàn tay của con quỷ trong lốt tiểu Mẫn đã bị cháy xém…….Thầy Lương nói:
– Người không thể làm hại họ……Quỷ tóc, ta đã nhìn thấu người rồi…..Cho dù ngươi có thoát ra khỏi căn buồng thì cũng không thể rời khỏi ngôi nhà này…Bởi trước khi bước vào đây, ta đã dán bùa ở trước cổng…..Mùi tử khí bốc ra từ người quá nặng, người đã ăn thịt nhiều người, không thể tha cho người được…..Xem ta đây….
Đúng vào lúc này ở bên ngoài công có tiếng người gọi lón :
– ÔNG CHỦ XUYÊN……ÔNG CHỦ XUYÊN….ÔNG có Ở Đ Y KHÔNG ?
Là giọng A Cẩu, tiểu nhị bên quán trọ của ông Xuyên……..Có lẽ do ông Xuyên đi quá lâu nên A Cẩu đi tìm. Đứng bên ngoài, A Cẩu vừa gọi vừa đập cửa rầm rầm…..Nhìn thấy trên cánh cổng gỗ có dán tờ giấy gì đó. A Cẩu đưa tay gỡ tờ giấy đó ra, miệng lẩm bấm:
– Cái gì đây nhỉ ? Sao lại chẳng có chữ gì thế này ? Đừng có nói là bùa nha……

Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]