Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác nội dung của KenhSachNoi.Com, hãy search trên Google vi cú pháp: "Từ khóa" + "kenhsachnoi.com". (Ví dụ: Sách ni miễn phí kenhsachnoi.com). Tìm kiếm ngay

Thầy Tàu ly kỳ truyện quyển 5 – Chap 6 : Đôi Hài Đỏ

Chap 6 : Đôi Hài Đỏ..
Lấy một tấm vải đen trùm lên niêu cá, thầy Lương kêu A Thiện đem ra ngoài cổng, đổ dầu vào rồi đốt cháy, bên trong ngọn lửa bốc lên phừng phừng còn nghe thấy những tiếng nổ lép bép. Mọi thứ xong xuôi, đợi cho mọi người hoàn hồn lại sau tất cả những gì họ vừa chứng kiến, lúc này thầy Lương mới hỏi A Thiện :
– Con cá này gia đình cậu đem ở đâu về vậy ?
A Thiện trả lời :
– Cha tôi rất thích câu cá, chiều nay ông đem về con cá trê khá to và nói là cá câu được ở sông Châu Giang. Nhìn con cá có màu đen bóng quẫy đuôi giãy đành đạch, đối với gia đình tôi chuyện này hết sức bình thường bởi không ít lần cha tôi câu được cá trê ở sông. Không chỉ cá trê mà còn nhiều loại cá khác nữa, điều khiến tôi thấy lạ nhất chính là hôm nay ông chỉ câu được đúng 1 con trê…..Từ nhỏ tôi đã không thích ăn cá thế cho nên món cá kho này tôi không động đũa, ba người họ thì ăn khá nhiều, trong lúc ăn ai cũng khen thịt cá dai, chắc, thơm ngon, béo ngậy.
Lâm tiên sinh trầm ngâm :
– Chuyện này thật kỳ lạ, sao cá ở sông Châu Giang lại ăn thịt người được chứ ? Sông tuy lớn nhưng từ trước tới nay chưa từng có ai chết đuối ở đó cả.
Thầy Lương nói :
– Theo như lời A Thiện thì trước đây lão Ngũ đã từng câu được cá trê ở sông Châu Giang……Và đây là lần đầu tiên họ ăn cá trê mà bị trúng độc. Suy ra trước đó cá dưới sông hoàn toàn bình thường. Có chuyện gì đó đã xảy ra bên dưới lòng sông….Vấn đề bắt đầu nghiêm trọng rồi đây.
Nhìn Lâm tiên sinh, thầy Lương hỏi :
– Lão Lâm, ông là người đứng đầu hương Kim Giang…..Cho tôi hỏi một chút, trong mấy tháng trở lại đây hương ta có ai chết mà liên quan đến sông nước không ?
Lâm tiên sinh chép miệng đáp :
– Chậc, nãy tôi nói rồi, ngày xưa thì tôi không biết, chứ kể từ lúc tôi lên làm trưởng hương Kim Giang đến giờ cũng đã 40 năm có lẻ, chưa từng có ai chết đuối ở sông Châu Giang cả…..Còn mấy tháng nay trong hương cũng không có người chết….Chẳng lẽ thầy nghi ngờ ai đó chết rồi bị vứt xác xuống sông ư ? Không có chuyện đó đâu….
Đúng lúc ấy, gian nhà trong vang lên tiếng ho khùng khục, là tiếng ho của lão Ngũ…..Cuối cùng thì cả 3 người nhà lão Ngũ cũng đã tỉnh lại….Sau khi nghe cậu con trai kể lại tất cả mọi chuyện, lão Ngũ kinh hãi đến tái xanh cả mặt mũi, lão Ngũ ọe lên buồn nôn khi biết mình đã ăn phải 1 con cá trê ăn thịt người nhưng trong bụng lão đâu còn thứ gì để mà nôn nữa.
Cả nhà lão Ngũ cảm ơn thầy Lương, La đại phu và Lâm tiên sinh rối rít…..Nếu hôm nay không có bọn họ, chỉ ngày mai thôi, hương Kim Giang chắc chắn sẽ vang lên tiếng kèn, tiếng trống, tiếng khóc than trong đám ma 3 người nhà lão Ngũ.
Lão Ngũ đồng ý ngày mai sẽ dẫn thầy Lương ra vị trí hôm nay ông ta câu được con cá trê. Nhưng có một điều thầy Lương vẫn chưa yên tâm, đã giải được độc cứu cả nhà lão Ngũ, cũng đã bày cách cho bọn họ xử lý những gì còn sót lại của con cá trê, cái gì cần đốt cũng đã đốt, cái gì cần giữ cũng đã giữ……Tuy nhiên, trong nhà lão Ngũ vẫn còn 1 điều gì đó không bình thường……Thấy thầy Lương nãy giờ cứ đi đi lại lại bên xung quanh nhà, La đại phu bèn hỏi :
– Thầy Lương, sao cứ đi vòng quanh vậy ? Có lẽ chuyện ở đây đã xong, trời cũng tối mất rồi…..Hay là hôm nay thầy về nhà tôi ngủ lại 1 đêm. Trời tối thế này mà lên núi sẽ rất nguy hiểm..
Lão Ngũ vội nói :
– La đại phu nói đúng đấy…..Nhà tôi cũng rộng rãi, chi bằng thầy ngủ lại đây sáng mai hãy lên núi. Để vợ chồng tôi có cơ hội được báo đáp ân nhân cứu mạng.
Thầy Lương hỏi lão Ngũ :
– Lão Ngũ, thời gian gần đây ông có đem vật gì khác về nhà không ? Cụ thể là trong 3 ngày trở lại…
Lão Ngũ ngơ ngác :
– Ý của thầy là sao ? Tôi….tôi không hiểu lắm…?
Thầy Lương giải thích cặn kẽ hơn :
– Đại loại là gia đình trong 3 ngày trở lại đây có sắm sửa đồ đạc mới, hay có ai đem biếu cái gì đó chẳng hạn……
Lão Ngũ lắc đầu đáp :
– Không có thưa thầy, chẳng phải 3 ngày mà cả tháng nay nhà tôi có sắm sửa, mua bán đồ dùng gì mới đâu…..Cũng chẳng có ai cho biếu gì cả….
Thầy Lương khẽ nhíu mày :
– Thật vậy sao ? Thế thì đúng là lạ thật…..Chẳng hiểu sao trong nhà lại có mùi của âm hồn người chết.
Lão Ngũ há hốc mồm kinh hãi, chỉ vừa mới thoát chết cách đây ít phút, hồn vía còn chưa hoàn về đủ thì đã lại nghe thầy Lương nói 1 câu như sét đánh ngang tai…..Run run giọng, lão Ngũ ấp úng hỏi :
– Ý….ý thầy….là….trong…trong nhà…tôi có…ma ấy ạ…?
Thầy Lương gật đầu :
– Có nhưng hiện tại âm hồn này không còn ở đây nữa….Có điều trong nhà hãy còn phảng phất tà khí….Tuy không nghiêm trọng nhưng tôi có dự cảm âm hồn này có liên quan đến con cá trê mà ông câu được….Thế nên tôi mới hỏi gần đây gia đình có đem thứ gì đó khác lạ về nhà không ?
Nhắc đến con cá trê, bất thình lình lão Ngũ mở to mắt, chạy xộc ra phía bên ngoài cửa, lão Ngũ nhìn trước ngó sau nơi mấy bậc thềm như đang tìm kiếm thứ gì đó……Nhưng tìm đi tìm lại vẫn không thấy, chạy vào trong nhà, lão Ngũ hỏi vợ :
– Bà nó….bà nó có thấy đôi hài màu đỏ chiều nay tôi đem về nhà không ?
Vợ lão Ngũ đáp :
– Đôi hài đỏ ? Có phải đôi hài của trẻ con ông mang về nhà cùng với con cá ?
Lão Ngũ gật đầu lia lịa :
– Đúng…đúng rồi, chính là đôi hài trẻ con có màu đỏ tươi……Tôi nhớ là để bên ngoài bậc cửa mà….Nó đâu rồi….?
Vợ lão Ngũ tiếp :
– Lúc đem về ông chẳng bảo đôi hài đẹp, có khi vừa chân cháu gái của Trịnh đại thúc, nói tôi đánh rửa sạch sẽ để đem cho……Tiện sang bên nhà Trịnh đại thúc hái ít hồng nên tôi đem sang đó rồi.
Thầy Lương hỏi lão Ngũ :
– Đôi hài đỏ là sao ? Lão Ngũ, ông có thể nói rõ hơn 1 chút được không ?
Lão Ngũ đáp :
– Trời đất ơi, có khi là đôi hài đó…..Không giấu gì thầy, lúc ngồi câu cá trên bờ sông, tôi vô tình nhìn thấy đôi hài nhỏ màu đỏ vướng vào bụi cỏ ở ngay mép sông. Thế là tôi mới vớt lên, thấy hai chiếc hài còn mới tinh mà màu sắc lại đẹp, hài được làm bằng da thuộc có màu đỏ tươi, sờ vào rất mềm…..Nghĩ bụng không biết ai lại đem vứt đi đôi hài đẹp như vậy, lại nhớ tới Trịnh đại thúc có 1 đứa cháu gái năm nay 8 tuổi, tiếc của nên tôi đem về nhà tính đem sang cho con bé nó đi…
Vợ lão Ngũ trách chồng :
– Ôi mẹ ơi, thế mà ông dám nói với tôi là ông mua đôi hài từ 1 người khác, họ bán rẻ nên ông mua cho cháu của Trịnh đại thúc. Ông có bị làm sao không vậy, đồ vật trôi nổi trên sông nước mà ông cũng dám vớt lên đem về…..Nhỡ đâu là đồ của người chết đuối, chết trôi, hoặc không thì cũng là đồ cúng, đồ tế thì sao hả ? Ông làm vậy khác gì hại chết người ta….
Lão Ngũ nghe xong thì nhận ra lỗi của mình, nét mặt hối hận, lão Ngũ than :
– Thì tôi cũng vì thương cho gia cảnh Trịnh thúc, với nữa đôi hài bằng da đẹp như thế……Bỏ đi uổng phí thật mà…..
Thầy Lương vội nói :
– Không phải tự nhiên mà đôi hài đó xuất hiện ở bờ sông đâu…..Lão Ngũ, phiền ông đưa tôi tới nhà Trịnh thúc ngay. Đó là hài của người chết, không xong rồi, nếu như cô bé đó chưa ướm vào hài thì không sao…..Bằng không, chỉ e bên nhà Trịnh thúc đã xảy ra chuyện lớn rồi…….
Cho mình 5 Sao nhé😘
[Total: 0 Average: 0]